Showing posts with label Thế Lộc. Show all posts
Showing posts with label Thế Lộc. Show all posts

Monday, June 6, 2016

Đọc "Chốn Tình Xa" (*) 
             của Nguyễn Miên Thượng 
                                             - Thế Lộc

Nguyễn Miên Thượng













CHỐN TÌNH XA

Sau mười năm ta trở lại Gò Dầu
Em xưa đã cõng tình qua bến khác
Hàng thốt nốt lặng im chiều xơ xác
Nắng nung người gió thổi rát tim đau

Friday, May 13, 2016

Nắng Qua Vườn Địa Đàng - thơ Thế Lộc













Nắng vẫn vàng
Và em vẫn cao sang
Đi qua Lục Thất (67) như nàng Thiên nga
Mắt em màu nắng quê nhà

Wednesday, April 13, 2016

Ngủ Quên - thơ Thế Lộc










Trở về ngồi dưới thiền môn
Nghe kinh buổi sáng lòng còn tơ vương
Tôi nhìn lại tôi trong gương
Cũng khuôn mặt ấy phong sương ít nhiều

Monday, March 21, 2016

Lên Non - thơ Thế Lộc










Mai lên rừng núi một mình
Tìm thăm cây, lá chút tình trần gian
Vai đeo chuổi hạt băng ngàn
Tìm kinh Phật rót chảy tràn biển khơi

Wednesday, March 16, 2016

Bạch Hạc - thơ Thế Lộc










Bạch Hạc bay trong mưa
Ngựa Thiên cổ Đại thừa
Phi qua vườn Đạo Pháp
Hội tụ mái chùa xưa

Monday, March 14, 2016

Động Tâm - thơ Thế Lộc













Bên triền sinh tử Phật ngồi
Đưa tay gõ nhẹ lên đồi Vọng phu
Chiều sương tiếng Hạc công phu
Bay qua rớt hạt chân tu xuống trần

Sunday, March 13, 2016

Ngỡ Bóng Mẹ Về - thơ Thế Lộc










Ai về như bóng Mẹ tôi
Vẫn bước chân ấy nhưng rồi mênh mông
Có phải Mẹ đó hay không !
Nhưng sao bóng Mẹ bềnh bồng mây bay

Tuesday, February 23, 2016

Ngựa Về Giữa Chốn Bụi Mù - thơ Thế Lộc

   
   *Cho Dương thế Kinh Luân










Ngựa đã về chốn an nhiên
Hí vang rừng núi cửa thiền rộng thênh
Miên trường, sinh diệt mông mênh
Yên cương hạnh ngộ bồng bềnh thiên thu
Ngựa Về Giữa Chốn An Nhiên - thơ Thế Lộc 


*Nhớ thằng con đã mất.








Nhắc chi lại chuyện tình sầu
Để gây thương nhớ, làm đau cõi trần
Nhắc chi, dù chỉ một lần
Đã tan nát mộng, sẩy chân Ngựa hồng

Thursday, December 17, 2015

Nhớ - thơ Thế Lộc

Thế Lộc













Cái rét đầu đông đến khẽ khàng
Tâm tư bẽn ln động mùa sang
Mưa phùn lất phất vương bờ tóc
Sương lạnh hoàng hôn bóng nguyệt hàn

Wednesday, December 2, 2015

Trần Gian Ơi Nhớ Vô Cùng - thơ Thế Lộc










Xin lỗi, tôi phải quay lưng
Giả từ ngày tháng quá chừng đau thương
Cõi trần này vốn vô thường
Mới thấy đã mất, mới vương đã lìa

Wednesday, November 25, 2015

Thánh Thiện - thơ Thế Lộc

 
   * Nhớ Cúc Hải Phòng







Em thánh thiện ta nửa đời du đãng
Gặp bên đời ta chết đuối dung nhan
Đã trói đời ta trong chuyện đá vàng
Bằng nhịp tim cuối cùng đời du thủ

Monday, November 23, 2015

Vắng Em - thơ Thế Lộc

    
Nhớ Cúc Hải Phòng







Vắng em ngày ấy đâu còn nữa
Một nửa hồn ta úa nắng chiều
Một nửa hồn kia sầu đáy cốc
Nghe lòng rờn rợn nổi cô liêu

Sunday, November 15, 2015

Lòng Mẹ - thơ Thế Lộc









Em rất đẹp cuối năm Đệ Nhị bốn "*"
Ta gã trai làng xuống phố dự thi
Như Nai vàng ngơ ngác chốn kinh kỳ
May mà được có em cười nửa nụ ...

Tuesday, November 10, 2015

Mùa Hoa Cải - thơ Thế Lộc









Em có nghe
Tiếng mưa__trong từng câu thơ tôi viết
Em có nghe
Ly biệt __trong từng bước thu về

Tuesday, October 27, 2015

Xướng Họa Thơ - Thế Lộc, Như Thu, Thy Lệ Trang, 
                           Phx Hoài Hương








HƠI THU

Thu đến tôi ngồi xếp lá
Đếm hoài mà vẫn cô đơn
Mất nhau mấy mùa sương giá
Cắn hoài nỗi nhớ ... nhớ hơn

Sunday, October 25, 2015

Tương Tư - thơ Thế Lộc













Cho tôi gởi nửa linh hồn
Theo em mượn lại nụ hôn đầu đời
Em mang đi cả tình tôi
Bơ vơ tôi đứng giữa trời tương tư

Friday, October 23, 2015

Tình Si - thơ Thế Lộc








Mắt em du canh du cư
Tim anh thường trú làm tù nhân em
Tóc em một dòng sông đêm
Mắt anh bơi mãi đến quên đường về

Saturday, October 3, 2015

Qua Vùng Thương Nhớ - thơ Thế Lộc
   
Mũ nâu Nguyễn Tâm
  


Gởi mũ Nâu Nguyễn Tâm 
tròn 100 ngày anh hành quân đến nước Phật.








Ngày anh ra đi
Rừng Thu vừa chớm úa
Sắc hoe vàng còn sót tiếng ve râm
Nắng thủy tinh cùng bâng khuâng nỗi nhớ

Thursday, October 1, 2015

Lần Trở Lại Thăm Cứ Điểm Đồi 55 
                                                - thơ Thế Lc








Con nhền nhện giăng khúc tơ dang dỡ
Và dòng sông rẽ nhánh chảy về rừng
Anh đứng đó, hoang tàn sau cuộc chiến
Đống tro tàn sao khuấy động chiều nghiêng