Showing posts with label Nguyễn Vô Cùng. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Vô Cùng. Show all posts

Monday, May 8, 2017

Thơ Xướng Họa - Bùi Khánh Đản, Ngân Sơn, 
           Nguyễn Kinh Bắc, Nguyễn Vô Cùng,
                      Ngô Đình Chương










VUI NGÀY XUÂN MUỘN

Bình rượu vơi rồi, chuyện đã thân
Tâm tư cởi mở hết xa gần
Một: thiêu tuổi trẻ lò hư ảnh
Một: đuổi danh hờ hương ảo vân

Monday, March 9, 2015

Tháng Ba - thơ Nguyễn Vô Cùng













tháng ba tuyết đổ tràn 
từng trận mịt mù giăng 
anh đào dăm nhánh gãy 
vì trĩu nụ giá băng 

Wednesday, February 18, 2015

Tết Với Người Ta - thơ Nguyễn Vô Cùng


Thôi thì cứ tết với người ta!
Xuống chợ tìm mua chút rượu trà
Trà ướp hương xưa nào chỗ bán
Rượu chưng mùa cũ có ai pha?

Saturday, February 14, 2015

Tình Xuân - thơ Nguyễn Vô Cùng










Tiết đổi mùa sang tết lại về
Đón xuân sót lại mối tình khê
Cành mai sân cũ còn vương hẹn
Tiếng pháo nhà xưa cứ lỗi thề

Thursday, February 12, 2015

Xuân và Cuộc Đời - thơ Nguyễn Vô Cùng








Tuổi xuân gội gió mưa ngàn
Nghe từng cơn đói râm ran tháng ngày
Tang bồng thôi cũng cỏ cây
Hồn xuân sương khói non tây mịt mù

Sunday, February 8, 2015

Xuân Bắc Mỹ - thơ Nguyễn Vô Cùng










Quê người phiêu bạt tết gì a?
Năm tháng chồng thêm, tuổi lại già
Ngập lối hơi sương dàu ngọn cỏ
Đầy trời bông tuyết rợn làn da

Monday, February 2, 2015

Hỏi Gốc Mai Vườn Cũ - thơ Nguyễn Vô Cùng










Ai về nhắn hỏi cội mai xưa
Vườn cũ tang thương trải mấy mùa?
Thân hẳn dập vùi bao trận gió
Rễ còn ngập úng những ngày mưa?

Friday, January 30, 2015

Nhớ Tết Ở Bàu Hàm - thơ Nguyễn Vô Cùng

(tặng Kha Tiệm Ly)







Ra đi dễ mấy chục xuân rồi
Nhớ thuở Bàu Hàm đón tết chơi
Tống cựu sân nghèo hoa cợt gió
Nghinh tân bếp lạnh chuột khua nồi

Wednesday, January 28, 2015

Xuân - thơ Nguyễn Vô Cùng









Xuân ở phương nao, mấy trẻ già,
Xuân về hay chỉ tháng năm qua?
Xuân trơ dáng ngọc làn sương phủ
Xuân bỏ đài gương lớp bụi nhòa

Tuesday, January 27, 2015

Bến Xưa - thơ Nguyễn Vô Cùng








Bến xưa tìm lại bóng hình nhau
Phiến đá rêu mờ tự bấy lâu
Gió gợn cung sầu đêm nguyệt tận
Mưa đan sợi nhớ chốn giang đầu

Tuesday, January 20, 2015

Vườn Xuân Hoài Niệm - thơ Nguyễn Vô Cùng









Mùa xuân này em có về quê mẹ
Thăm giùm anh vườn cũ có còn xanh
Tới gốc mai từng trúng đạn bao lần
Xem có nở nụ hoa nào kịp Tết

Thursday, January 15, 2015

Chút Nắng Ngày Đông - thơ Nguyễn Vô Cùng









Nhạt nhòa chút nắng giữa ngày đông
Có đủ cho người bớt lạnh không?
Giấc mộng hương quan càng ấp ủ
Nỗi sầu thân thế lại mênh mông

Sunday, January 11, 2015

Sân Ga - thơ Nguyễn Vô Cùng
(chép tặng nhà thơ Lu Hà thay lời cảm ơn)













Ga đời vội vã mấy ai ngờ
Lỡ chuyến tàu xuân, lạc tuổi thơ
Dốc núi quê người ngăn bước mộng
Vầng trăng bến cũ dậy niềm mơ

Saturday, January 10, 2015

Xuân Quán Trọ - thơ Nguyễn Vô Cùng









Chén rượu mừng xuân còn đợi đó
Tri âm gọi cửa... hay luồng gió?
Mai vàng năm ấy rụng đầy sân
Tuyết trắng bây giờ giăng kín ngõ

Friday, January 9, 2015

Cành Mai Giả - thơ Nguyễn Vô Cùng










Ngày xuân xuống phố ghé hàng hoa
Chọn một cành mai, tết gọi là
Nào nụ nào chồi loang vải nhuộm
Cũng đài cũng cánh đậm màu pha

Thursday, January 8, 2015

Cuối Năm, Nhớ Bạn Xe Thồ - thơ Nguyễn Vô Cùng
                                           
(tặng Phan Ngọc Dũng)

Ngày cuối năm, buồn, tau nhớ mi!
Xa nhau mà chẳng phút phân kỳ
Thằng mưa gió ngập mùi tân khổ
Đứa tuyết sương vùi nỗi biệt ly

Wednesday, December 3, 2014

Bên Bồi Bên Lở - thơ Nguyễn Vô Cùng









Có một dòng sông tuổi nhỏ
êm đềm chảy giữa hồn tôi
và có trăng vàng bến cũ
đi theo tận cuối chân trời
Chiều Cổ Độ - thơ Nguyễn Vô Cùng










sông chiều dấu cũ bỗng heo may
vạt áo thời gian cuống quít bay

Tuesday, November 4, 2014

Như Cánh Chim Chiều - thơ Nguyễn Vô Cùng









Như cánh chim chiều lạc núi cao
Muốn bay về tổ biết phương nào
Từng cơn gió giật hồi giông nổi
Mấy trận mưa cuồng ngọn sóng xao

Monday, November 3, 2014

Hư Ảo - thơ Nguyễn Vô Cùng









Thơ cũng xa rồi bạn cũng xa 
Vườn không vắng lạnh chốn ta bà 
Rằng hư vẫn tiếc bao chồi mộng 
Biết ảo sao buồn mấy xác hoa