Lửa/Rót/Tiếng Mưa - thơ Phan Nam
LỬA
Khoác lên mình tà áo của đêm
Những giấc mơ người cựa mình thức giấc
Rũ bỏ lớp mặt nạ nhân gian
Đưa đẩy linh hồn hóa đôi mắt thiên thần
Những giấc mơ người cựa mình thức giấc
Rũ bỏ lớp mặt nạ nhân gian
Đưa đẩy linh hồn hóa đôi mắt thiên thần








