Chuyện Người Khiếm Thị
- thơ Nguyễn Miên Thượng
Kể từ bữa đôi mắt xa nguồn sáng
Ta không còn nhận diện được người thân
Trái tim yêu vẫn nồng cháy cuộc trần
Nghe thánh thót họa mi êm lồng ngực
Tưởng Nhớ Mái Trường Đã Mất Tên, Mất Chỗ: TRƯỜNG TRUNG HỌC NGUYỄN HOÀNG, QUẢNG TRỊ