Chuyện Người Khiếm Thị
- thơ Nguyễn Miên Thượng
Kể từ bữa đôi mắt xa nguồn sáng
Ta không còn nhận diện được người thân
Trái tim yêu vẫn nồng cháy cuộc trần
Nghe thánh thót họa mi êm lồng ngực
Nhờ có em nên đất trời tỉnh thức
Gió đầu mùa thơm phức nụ tầm xuân
Hoa cỏ xôn xao chim chóc reo mừng
Ta cảm nhận bằng trái tim hạnh phúc
Có người nói trần gian là địa ngục
Bởi mắt nhìn đầy phản trắc điêu ngoa
Nhưng cuộc đời mãi đẹp với riêng ta
Bởi còn đó những tấm lòng nhân ái
Cảm ơn đời đã cho ta tự tại
Dù đôi khi cũng chạnh nỗi niềm riêng
Cửa sổ tâm hồn ... vốn cõi thiêng liêng
Ta cam phận trời hành ... khung cửa khép!.
Xuân nở rộ những đóa hồng xinh đẹp
Ta nhận biết từng giọng nói người thân
Bên cạnh em hiền dịu sẵn chia phần
Đời vẫn sáng trong mắt người khiếm thị.
NGUYỄN MIÊN THƯỢNG
