Đọc
"Chốn Tình Xa" (*)
của Nguyễn Miên Thượng
- Thế Lộc
![]() |
| Nguyễn Miên Thượng |
CHỐN TÌNH XA
Sau
mười năm ta trở lại Gò Dầu
Em
xưa đã cõng tình qua bến khác
Hàng
thốt nốt lặng im chiều xơ xác
Chuyện
hôm qua theo dòng chảy qua cầu
Ta
đứng lặng ngẩn ngơ chiều thị trấn
Ngõ
nhà em từng hành ta mấy bận
Hôm
nay về sao quá đổi thênh thang
Hàng
rào xinh chừ thiếu bóng hoa vàng
Cây
Dâm bụt sợi bìm leo phủ kín
Người
xưa đâu? Gió trêu lời kỷ niệm!
Em
đã thành cổ tích bữa qua sông...
Ta
về nghe lòng trống vắng vô cùng
Đường
vạn dặm lão ngựa già mỏi vó
Yêu
và xa nhau__tình là thế đó!
Tơ
Nguyệt nào xe vụng sợi vô duyên?
Giã
biệt Gò Dầu ta cúi chào em
Trả
lại Tây Ninh mùa xưa nắng đổ
Mười
năm xa nhau hồn ta bỏ ngỏ
Biết
ngày nào trở lại chốn... tình xa!?
Nguyễn Miên Thượng
(trong Tuyển tập thơ QUÁN TRỌ của NGUYỄN MIÊN THƯỢNG)
Đọc
Tuyển tập QUÁN TRỌ của nhà thơ NGUYỄN MIÊN THƯỢNG đã gần 2 tháng, 2 tháng ấy
biết bao nhiêu biến đổi... Thời gian và lòng người, nhưng sao cứ mãi canh cánh
cái Quán Trọ của một con người tài hoa khiếm thị, giữa cuộc sống bộn bề ưu tư và...
ngờ ngợ hiểu ra rằng :
Dẫu
biết tình em là Quán Trọ
Ta
còn đau hết mấy mùa trăng.
(thơ Thế Lộc gởi NH)
Chẳng
trách chi nhà thơ NGUYỄN MIÊN THƯỢNG đã đau thương, đã chết lặng sau 10 năm trở
lại Gò Dầu để mong tìm lại hình bóng người xưa với niềm hy vọng nơi CHỐN TÌNH
XA
Sau
mười năm ta trở lại Gò Dầu
Em
xưa đã cõng tình qua bến khác
Và
NMT thấy trong hồn trống vắng đìu hiu, cảnh vật không xanh tươi như 10 năm tắm
mình trong hương yêu người thôn nữ, không biết gió thổi tim đau hay em đã cõng
tình qua bến khác đã để lại bao đau rát cho con tim.
Hàng
thốt nốt lặng im chiều xơ xác
Nắng
nung người gió thổi rát tim đau
Chao
ôi, Nguyễn Miên Thượng làm ta bàng hoàng quay quắc nhớ thuở 20, ta đã từng qua
lại ngõ nhà em mấy bận trong buổi chiều thoi thóp nắng, tiếng lốc cốc của mõ
trâu về chuồng chiều tàn tạ, và ... hoàng hôn xuống dần ta lại thắp lên nguồn
hy vọng hôm sau...
Thế
nhưng...Dòng đời xuôi đi buồn nhiều hơn vui, Thi hào Lamatine từng ngâm trong
bài Khóc Hồ “ Vui sao khắc đán, Buồn sao niên tràng “ và... Nguyễn Miên Thượng
nghe con tim thổn thức đã lạc bước về lại chốn xưa để chứng kiến :
Chuyên
hôm qua theo dòng chảy qua cầu
Ta
đứng lặng ngẫn ngơ chiều thị trấn
Và
quay quắc buâng khuâng, nhớ nhung trong nỗi niềm như nhắc nhớ:
Ngõ
nhà en từng hành ta mấy bận
Hôm
nay về sao quá đỗi thênh thang !
Thênh
thang nỗi buồn của 10 năm xa vắng, một chút hương thừa cũng theo gió bay đi, ta
còn lại gì sau 10 năm cách biệt, hởi em yêu. Hàng Dã quỳ cùng mấy buội Dâm bụt
trước cổng nhà em đã không còn hương sắc, thiếu bàn tay chăm sóc từ khi em cõng
tình qua bến khác nên dậu đổ bìm leo, để giờ đây anh trở về nghe tim mình đau
nhói:
Hàng
rào xinh chừ thiếu bóng hoa vàng
Cây
dâm bụt sợi bìm leo phủ kín
Bước
qua cổng nhà em anh cố mường tượng chiếc áo dài trắng cùng bờ tóc nghiêng vai
mà hôm nào 10 năm anh đã vuốt nhẹ để nghe mùi hương Bồ kết thoang thoảng trong
tâm tư. 10 năm, một khoảng đường không dài không ngắn, nhưng 10 năm đã quá
nhiều đổi thay để hôm nay ta ngỡ là cổ tích để cuộc tình cứ thế trôi đi__trôi
đi như chiếc lá xuôi dòng chiều thị trấn.
Người
xưa đâu? gió trêu lời kỷ niệm!
Em
đã thành cổ tích bửa qua sông...
Trách
ông Tơ bà Nguyệt hay trách ta, trách gì thì cũng đã xa tầm tay với, người yêu
đã sang sông theo chồng, với hạnh phúc đong đầy bên người chồng mới. Ta lang
thang nơi Gò Dầu cùng tấm thân bạc thếch sau 10 năm bương chải, thân ngựa già
qua quá đổi gian lao, nay đã mõi vó xuôi bờm về Tây Ninh mong tìm nơi bến đổ.
Ta
về nghe lòng trống vắng vô cùng
Đường
vạn dặm lão ngựa già mỏi vó
Yêu
và xa nhau__tình là thế đó!
Tơ
Nguyệt nào xe vụng sợi vô duyên?
Thế
nhưng...Ta lại phải ra đi nối tiếp cuộc hành trình10 năm đợi chờ vô vọng và gởi
trả lại em ngày xưa tuổi mộng, trả lại em những con đường Gò Dầu hò hẹn thân
thương với lá đổ chiều êm, cùng gió thu nhè nhẹ bên mái tóc bồng bềnh sương
khói. Ta ra đi không định hướng cùng trái tim rạn vỡ, biết ngày nào trở lại
CHỐN TÌNH XA.
Giả
biệt Gò Dầu ta cúi chào em
Trả
lại Tây Ninh mùa xưa nắng đổ
Mười
năm xa nhau hồn ta bỏ ngỏ
Biết
ngày nào trở lại chốn ... tình xa! ?
Đọc
CHỐN TÌNH XA của Nguyễn Miên Thượng ta bùi ngùi nhớ nhung xa vắng và cảm động
tột cùng.
Với
QUÁN TRỌ có Nguốn Sáng, Quán Trọ, Bến đò Xưa, Bất chợt.v..v...Và đủ 108 bài thơ
tình da diết, làm ta xé lòng cùng tác giả.
Cầu
mong anh tiếp tục thể hiện những dòng thơ đẹp, hay để gởi cho đời những buâng
khuâng xa xót của kiếp người.
Đà
Nẵng, ngày 16. 11. 2014
THẾ LỘC
