Bác Lương
túc tối.Mày đưa tao lên mặt báo mà chi cho thối tha cái dòng họ Lê
của nhau.Tôi đốp
chát.Bác đã rắm quá rồi,thì có thối thêm một chút nũa cũng
chả sao.
Thật
ra,bác Lương không chết như tôi đã khai tử bác ấy vì sụ oán ghét căm hờn.
Tôi đã từng đọc một
câu đầy triết lý,tâm đắc như thế này.Cho dù anh chết,nhưng
người đời vẫn coi anh
đang sống vì anh đã từng sống xứng đáng nhân-nghĩa.Đôi
khi ta coi người đang
sống như đã chết để lòng khỏi phiền muộn vì sự có mặt của
họ-để khỏi nghĩ họ như
cặn bã được ký-sinh bên ngoài của một loài động vật.
Từ ngày
bị hạ xuống làm một xã-viên nông nghiệp già bác Lương xuống cấp thấy
rõ.Ông lão gần bảy
mươi tuổi ốm đen,gầy gò.Bác vốn cao và lưng dài từ thời còn
trai trẻ
dài-lưng-tốn-vãi bây giờ đã còng gập tội nghiệp.Trong ánh mắt sâu đen còn
ẩn-hiện một chút lọc
lừa,còn thấp thoáng một ráng mờ của một nổi niêm bất mãn
cay đắng.
Tôi nghe
mẹ kể.Ngày trước về làm dâu một gia đình vốn nhiều anh em trai.Bác
Lương bấy giừ sống như
một công-tử-bột làng quê.Bác có dáng phong lưu bên ngoài
của một đứa con trai
được cưng chiều của một gia đình phú-ông đang đến hồi sa-sút.
Năm phát động mùa thu
45 như bao lớp trai trẻ trong làng bác lên đường tòng quân.
Bác Lương vốn hát tạm
hay nên trước khi lên đường bác hát tặng gia đình bài
ca hứa hẹn của người
trai thời chinh chiến.Chuyện kể như tiểu-thuyết. Nếu hiễu rằng
anh đi vì lũ giặc tham
tàn. Chuyện cũng anh-hùng như thế. Nhưng!!!
Mẹ tôi
thêm hồi đó bác rất được việc.Không biết những chứng tích đó có còn sót lại
một chút nào trong ánh
mắt này không.Bao nhiêu mưu ma chước quỉ đi theo con đường
cứ gọi là cách-mạng
của riêng mình bác.Bao nhiêu lọc lừa,dối trá của ba mươi năm giờ
còn lại gì trong những
tháng ngày còn lại.Ngoài một mãnh vườn cằn cổi,ngôi nhà xiêu vẹo
và xác xơ nghèo.Chắc
chắn ông bà nội tôi không bao giờ nghĩ hậu thế sau của mình điêu
đứng bi thảm như thế
đang quằn mình sống trên mãnh đất hương-hỏa.
Tôi trở
về không còn một ý-niệm gì về số vàng(vọt!) khốn nạn đó nữa.Bác Lương chặn
họng.Mày còn muốn ra
lấy vàng của mày nữa à.Thằng Lương,người bác của mày đã chết
rồi mà.Tao đâu phải là
nó mà tao chỉ là một tên cán-bộ-quèn bị bứng hốt.Ba mươi năm đi
theo cách-mạng.Bác
Lương hằn học.Người ta xe cộ,gái tiền.Tao rách rưới,đói ốm bệnh tật
với mấy ngàn tiền
lương hưu mỗi quí mà chúng thí cho tao.Người ta tiền hô,hậu ũng.Tao cắt
đảng,cắt chức cũng vì
mày.Mày chưa vừa lòng sao ?
Tôi cười nữa miệng.Bác
vậy đáng lắm rồi.Oan ức gì đâu.Đạo Phật có nói.Quả báo luân hồi.
Bác vay thì chịu lấy
chứ ai lảnh cục nợ cho bác mà bác ai oán.Họ giao cho bác vai kịch.Từ
đầu đến cuối bác diễn
được lắm nhưng phải tội là cái hậu nó tệ lắm.Đâu phải vì riêng tôi mà
vì toàn thể mọi người
trong Hợp.Bác không khôn với mọi người mà ngoan với rượu thit.Bây
giờ cho dù đã già phải
uống nước giếng đi cày ruộng là vừa.Tôi bổng hỏi thêm.Bác lấy trâu
đâu mà cày.Thuê à?Bác
Lương cay cú.Lấy d.đâu ra tiền ra lúa mua trâu.Thằng Thiện(trời ạ,
cha Lương,con
Thiện.Tên ai khéo đặt) thay trâu kéo cày,tao đẩy còn bác gái mày thì vãi lúa.
Tôi thoáng giật
mình.Không lẻ đi cách-mạng ba mươi năm trở về lại bắt con làm trâu cày ruộng.
Tôi lấp lửng.Thật hay
đía thêm nữa đó!Bác Lương trả miếng.Qua mấy năm sống với cách-mạng
mày còn con tiều gì
nữa để tao láo,tao lừa với mày nữa.Cho đến giờ cả mày và tao cho cùng một
duộc để cùng cởi phăng
lớp áo quần mốc rách này ra.Mày thấy gì ngoài trên răng dưới dế cả
chứ có hơn gì nhau.Mày
thấy không,đến nghèo quá đám lông dái rụng rồi nó cũng không thèm
mọc lại.Nói xong bác
Lương tiện tay tuột cái quần xà-lỏn bày bộ đồ cao cấp,trần trụi như con
chim non vừa sinh ra
màu tím tái.Tôi khích tướng.Sao bác ai oán thế.Hồi trước bác thành tích
lắm mà.Bác nhếch
mép.Mày xoi tao làm chi.Ông già mày đó cùng đi một lượt với tao,chết bom tám mươi đời(à,té ra
không phải chết vì phong,phòng như mẹ tôi nói,chắc cả hai bệnh khi nằm bệnh viện Ba Lòng K.41thì
bị dôi bom) rồi mà cái liệt-sĩ xã vẫn làm khó dễ.Bây giờ tấm giấy lộn cũng không có-ấy là tao nói
về người chết,còn tao thì đã hết thời rồi.Một cuộc đời người bị bỏ quên.
Tao bị mang tiếng lừa
với mày vì tao bị vô thế chứ bọn chúng lừa toáng lên có việc gì đâu.Ngày
bọn nó vô Nam cùng tao
với chiếc ba-lô xẹp lép.Đôi dép cao-su mòn vẹt cùng bộ đồ bộ-đội rách
vá chằng vá đụp tả hơn
xơ mướp.Thế mà,bây giờ Honda hon thiểu,nhà cửa,nhạc đài.Tại tao ngu
không bợ đỡ như chúng
mới ra nông nổi này.Tôi cải lý.Tại bác đánh mất chữ tín,lại hợm chức,
hợm quyền.Tốt đẹp
gì,chuyện của anh Hoàng,anh Nhũng đó.Nước Hợp-tác chảy qua ruộng thì
cho ảnh trỗ chút hưởng
xái sao bác lại cắt,kiểm điểm lên xuống rồi phạt lúa thằng cháu ruột mình.
Bác ác đức lắm.Bác ăn
cắp của người ta thì được,còn người ta...Bác Lương cướp lời.Mày biết quái gì chuyện
này.Thằng Nhũng giàu lại keo kiệt nên tao phải cho hắn biết lễ độ.Tôi
trách.Cùng khổ với nhau bác táng
tận lương tâm lắm.Giá mà anh Nhũng bưng lên mâm lễ vật rượu thịt thì...
Bác Lương dướn người
hỏi,Mày chưởi tao đó à.Có ích gì đâu mà đối với nhau như vậy.Tôi ra đây vì việc ngôi mộ cha
tôi ngoài đồng-cây-rõi nương bô.Nghe đâu trâu của hợp-tác-xã dẫm đạp sao mà nát béng ra
hết.Trên đường nhảy tàu lửa xuống đây ghé bác hỏi tình hình.Bác Lương dịu
lại.Tao có nghe chuyện đó,định xuống coi thế nào thì mày ra.Ông già mày không trúng
liệt-sĩ cho nên xã không gom vô nghĩa-trang xã.Nghe mụ Chính bí-thư bảo.Tại vì mày là Thông-dịch-viên
Mỹ nên mày không có tư-cách-chính-trị để làm giấy công-nhận cho chú ấy.Tao có ý kiến mấy lần
nhưng bọn mụ đó lấn lướt và có thế lực hơn
tao nên gạt đi.Tao bảo.Khi chú ấy hy-sinh có biết thằng con sau này đi theo
giặc Mỹ đâu.Mụ ấy ậm ừ bảo để
coi lại,để quyết định quyết điếc gì đó.Tôi nổi máu khích bác.Bác sợ mụ bí-thư này lắm à.Sao
cả xã thiếu gì tay cán bộ mà đưa mụ ba mươi này làm sếp.Bác chép miệng.Thời nào người ấy.Mụ ấy
được lòng cấp ủy ở trên,cấp ủy ở dưới thì mụ mần bí-thư kiêm chủ-tịch.Khi nào có nhà cửa,xe máy,trâu
ruộng thì mụ nhường chức lại cho em út phe cánh của mình.Bọn này lại đi tiếp con đường mà mụ
đã đi.
Bác Lương
chép chép miệng.À,mà đã ghé thì mắm muối chi cũng ăn hột cơm,chiều rồi bác gái
mày cũng sắp về.Tôi
hỏi.Cơm à.Bác Lương nạt ngang.Không cơm thì cháo loảng,không cháo loảng thì dãi khoai dãi sắn.Tôi
cười.Sao bác độ này dễ nổi nóng vậy.Hỏi thiệt bác.Dạo này còn nhớ thời kỳ rượu
thịt trước kia không.Bác
Lương cúi mặt buồn.Cay lắm,nhiều khi thèm rõ dãi mà phải bóp bụng chịu.Tiền đ.đâu mà mua.Gạo còn
không mua nổi thì lấy tiền đâu ra mua rượu thịt.Đôi khi có việc đi ngang qua chổ mụ Quít bánh ướt
thấy bọn nó"hoan" với nhau tao đau ruột chịu không nổi..Bọn nó thấy
tao tảng lờ vội quay vô
vách.Thật thế thái nhân tình!Tôi hỏi,hồi trước bác có hành động như vậy
không..Bác Lương nhìn nhận.Kể ra
cũng có.Giàu đổi bạn,sang đổi vợ mà mày.Có ai chịu nhớ ơn người giúp đỡ cho mình khi còn nghèo
khó bao giờ.Tụi nó ngày mới giải-phóng một tiếng kính bác,hai tiếng kính bác. Thế mà bây giờ. Thế mà
bây giờ đợi chổ nào có đám kị,tang,cưới.Bác Lương ngậm ngùi tiếp.Nghĩ tình mang
miệng không tới chén là nhất
rồi.Bác chờ việc này lắm nhưng giờ ít xảy ra lắm mày ạ.Quê mình bà con ai cũng nghèo đói,khố
rách áo ôm.
Tôi buồn
rầu nhìn bác Lương.Quả thật bây giờ bác đã hư hao,bạc nhược quá rồi.Sự
quắt héo và thiếu đói đã kéo dài
thêm khuôn mặt vốn đã dài của bác.Những nếp nhăn chồng chất lên bao đoạn đời sầu của bác.Tôi
chép thầm.Đã già rồi.Đã hết rồi.Sự thất bại đổ ập đã chôn vùi đi toàn bộ niềm
hy vọng cuối cùng của một
ông lão suốt đời đi theo cách mạng đã bị gạt ra ngoài hệ thống và guồng máy của giới cầm quyền.
Bác Lương
gái về,vẫn với dáng đi làn chần bệnh hoạn.Bác Lương xuống bếp bưng lên chiếc om đất ám khói đen sì,bên
trong chứa ít cơm gạo đỏ và những lát khoai lang khô luộc hấp chín.Trên chiếc sàng tre trơ trọi dĩa
muối ruốc.Bác Lương thay đổi cách xưng hô.Cháu thấy đó,hai bác không dấu gì cháu.Bác gái
thì cứ đau ốm liên miên.Bác Lương ấm ức.Chịu đòn chịu roi cho ai hưởng để đến hôm nay chén cơm cũng
không đũ để mà ăn.Cháu viết truyện nói bác chết nhưng tao chắc bác gái mày chết trước tao.Quả
thật trông bác gái đã yếu lắm rồi.Còn đâu rực lửa niềm tin vào ngày mai chắc
thắng. Còn đâu những khẩu
hiệu đầu môi tự do,hạnh phúc,cơm no,áo ấm.Trên khuôn mặt vàng bũng còn hằn rõ những nét đau của
tình người,tình đời của tật bệnh.Trong đôi mắt dìu dịu một đắng cay thất vọng
ngày nào trở lại đầy đau thương.Bác Lương gái im lặng ngồi nhìn mâm cơm rồi ngước
mắt nhìn tôi như có ý nói một điều gì đó.Cái nhìn thay lời đến tội nghiệp.
Bóng tối
đổ ập sớm hơn ở làng quê.Bác Lương lấy cây đèn dầu xuống bếp châm lửa.Bác Lương
gái buồn rầu nói.Hết dầu rồi hơn nữa cũng chưa tới quí Hợp phân phối,mua ngoài thiếu
chịu họ không bán.Ngôi nhà tối om trở lại sau khi
chút đầu tim rán sức chớp tắt mấy lần.Bác Lương đem chiếc chiếu rách trải bên
ngoài
khoảng sân đất rồi
bảo.Trời sắp có trăng.Bác cháu mình ngồi đây nói chuyện đời nghe chơi.
Thật sự
bác không tệ như mày nghĩ.Chẳng qua chúng ta đều bị cuốn chung trong dòng lốc
cách-mạng bảy lăm.Tôi nhắc khéo.Các bác đừng nên nói đến hai chữ cách-mạng thì hơn.Các bác đã nhỗ
toẹt lên cái từ thiêng liêng đó.Các bác đã lợi dụng nó để lọc lừa,phản bội nhân dân,bà con làng nước.Các bác đã
coi cách-mạng như một thây ma để mỗ xẽ tìm kiếm từng phần lợi lộc rồi đem mua bán,tạo cuộc sống giàu
sang.Bác Lương điềm tỉnh.Mày nóng nảy làm chi.Mỗi chặng đường đều có lịch sử của nó,cho dù đen tối hay sáng
sủa.Tôi cải.Các bác đã thui chột nó như tư tưởng các bác đã nghiền ngẫm trong ba mươi năm nay.Bác Lương phân trần.Bác
có gì đâu để biện hộ hoặc bảo vệ chế độ.Chỉ có bọn được hưởng trọn vẹn sự nuôi dưỡng thừa mứa của
cách-mạng mới hân hoan ca ngợi chứ bác đây đã nãn lắm rồi.Làm con người,bác cũng có tình yêu quê hương,đất nước,bác
vẫn còn giữ trong lòng sự thương cảm của bà con thôn xóm.Tôi ấm ức.Bác quá khứ có nhân nghĩa gì đâu mà nói
vậy.Bác bạo mồm làm gì.Bác không xấu hổ về những việc mà các bác đã làm sao?Ngay cái đình làng các bác đã
triệt phá không thương tiếc,đem gỗ về đun bếp vì một cái đầu cuồng tín ngu xuẩn.Các bác đã mê muội quên đi đạo lí và
chống lại học thuyết căn bản của cộng-sản.Các
bác đã tự họa vẽ ra chính sách để bôi bẫn lòng dân,gây căm thù về phía nhân
dân.
Các ông
Các-Mác,Ăng-gen,Lê-Nin và Hồ-chí-Minh đâu có bảo các bác đập đổ di sản truyền
thống dân tộc, đời đời của làng
nước,của nhân dân.Các bác không ngóc đầu lên được là phải rồi.Các bác đã tự
huyển hoặc mình bằng sự bất
nghĩa bất nhân.Bằng chối bỏ sự thờ cúng .Các bác đã đâm vào trái tim một cách cay độc.Đâu phải hủy
hoại nề nếp truyền thống là tồn tại cho lớp người vừa chiến thắng.Hôm các
bác chia nhau từng cái kèo,cái cột về làm của riêng.các bác có biết ông bà tổ tiên ta
ngồi giữa mãnh nền hoang mà khóc với nhau
không.Hậu thế mà đại diện các bác là người có chức có quyền đã ô danh làm được
điều gì.
Bác Lương
chống chế.Sao mày ngu thế,đó là chủ trương chung lúc giao thời,cái thời kỳ quá
độ.Tôi cười hỏi.Bác có hiễu nghĩa
quá độ là gì không.Đừng bóp méo chữ đó để thắt họng nhân dân.Đừng núp sau nó để hành hạ rồi vơ vét
về cho mình mà đổ là quyền lợi chung.Bác đã trốn tránh hậu quả các việc mà các bác đã làm.Cả lũ
bác,xin lổi,đã quá quắt và lợi dụng cơ hội.Làng Trường-Sanh này mãi nhớ,năm
1975 các vị lảnh đạo cấp ủy và
ủy-ban-nhân-dân huy động triệt hạ đình làng.Họ hằn học nhắc con mẹ Yêm, con mẹ Chính,thằng
Tưởng,thằng Lương.Sự ô nhục,trăm sông,ngàn biển cũng không gột rửa được vết
nhơ. Các bác khoác lác về
sự thành công của cách-mạng mà các bác chính là người núp sau để ăn tàn.Các bác lợi dụng cách-mạng để
đẻ ra mưu kế,sách lược rồi hoạnh họe nhân dân nhất là những người có dính líu với chế-độ cũ.Cái gì
xấu nhất là dành cho họ.Các bác lùa họ đi vùng kinh-tế-mới rừng thiêng nước
độc,chết dần chết mòn.Nạn nhân cứ chồng chất lên nhau trong đầy dẩy bể khổ.
Tôi ngồi
dịch lại,đặt tay lên vai bác Lương.Đôi vai gầy phẳng phiu và khô cứng.Tôi ngậm
ngùi.Chắc chắn có những lúc bác ngồi
suy nghĩ,bác có được gì bây giờ,tuổi già bóng xế,nghèo nàn rách nát.Đi quanh
quẩn trong mãnh vườn cằn
cổi mà ông bà đã để lại.Trong khi đó bọn chúng sống phè phởn,giàu có.Không có nghĩa là tôi muốn gộp
chung tất cả là một duộc.Dĩ nhiên dù là thánh cũng phải có của ăn của xài mới
phục vụ công tác được.Tất
cả nhìn lại họ chỉ là những người bình thường.Ruột họ chỉ phân trộn cơm thịt
rượu chưa phân hũy
kịp.Nhưng bác nên nhớ nhân dân ta,kể cả bác đang đói khổ lầm than.Sáu mươi năm
có đảng đã thay đổi được gì.Vẫn chưa thoát được cảnh người kéo cày thay trâu.Vẫn bệnh
tật,đói nghèo.Bác có thấy đau lòng mỗi
lần thấy phụ-nử khoác chiếc ách vào cổ để cày bừa không?Bác có nghe bà con nói cạnh khóe:trâu đen ăn
cỏ,trâu đỏ ăn gà chưa.Đảng chịu khó khăn đi mua máy cày cho dân quê,thế mà khi muốn cày ruộng mình thì phải có gà,có rượu đổ vào thì máy(cày)mới chịu
khởi-động.Nói thế chứ bác bây giờ làm gì mà có đen có đỏ.Bác thua rồi.Bác đã đi một ván bài cháy túi bác
và luôn cả gia đình.
Bác Lương
cầm ly rượu.Mày nói thế đôi khi cũng phải.Tôi ngắt.Làm sao đôi khi được,chuyện
sờ sờ ra đó như bàn tay dài ngắn năm ngón.Bác Lương tiếp.Mày nói ngắn dài ngón tay,tao
mới nhớ.Nếu ai cũng như ai thì làm sao có đấu tranh giai cấp để tồn tại trong xã hội vốn thối
hoắc.Không địa ngục,không thiên đường.Tất cả chỉ là mưu mô,lọc lừa.Đằng sau đòi hỏi bình đẳng với lớp người
chiến thắng là bóng tối,là bánh vẽ.Ở nông thôn,có lẻ phải chờ trung-ương đến thời kỳ kéo điện về thì mới
có ánh sáng,có sự thay đổi.
Tôi cắt
lời.Nhưng tôi căm các bác lắm.Hăng tiết vịt,cúi đầu nịnh trên nạt dưới từ khi
có cái ngày 30-4 thế mà bây giờ các
bác"tả" không chịu nổi.Bác Lương phân trần.Chính-sách,cũng do chính
sách cộng với nghị quyết mà ra
cả.Tôi cải.Các bác bẻ cong nghị quyết và bóp méo chính sách chứ chủ trương
chung không ai dại gì đi
ngược lòng dân.Bác còn nhớ sách lược cải-cách-ruộng-đất-54 năm xưa thất bại và
là vết dơ không tảy rữa được
không,đã làm chết đi không biết bao gia đình cần-lao ở miền bắc.Tôi nghe ông
Hồ-chí-Minh đã khóc khi biết được hậu quả tai hại do cán bộ dưới quyền phát
động.Gần đây đánh đổ tư-sản nát beng là có thật
nhưng tiền,vàng thì đi vào túi của bọn cán bộ có chức quyền chứ đất nước được
gì.Mấy ai không biết lớp này sau đợt đó đã giàu lên thấy rõ,xe năm ba chiếc,nhà
mặt tiền cho gia đình vài cái.
Trăng đã
chếch nghiêng phía đầu hồi.Trên chiếu chai rượu sắn(!) đã cạn tới đáy.Bác Lương
gác chân, ngồi rung đùi.Ánh trăng vàng vọt hắt lên khuôn mặt già nua vốn đã vàng vọt của
bác.Tiếng chim te-te-hót rúc khuya từng chập nghe não nề.Cuộc đời có một kết thúc đau buồn,phiền muộn.Ngoài
kia thấp thoáng những nấm mộ cát vừa được hốt về để lấy đất hoang trống sản-xuất nằm lặng lẻ,nhỏ bé bên nhau
không phân biệt ai là tiên-chủ khai canh;ai là cùng đinh.Hể nằm trong diện mặt bằng dành cho nông-nghiệp
là bứng.Tất cả cho Tổ-quốc,cho nhân dân mà thôi.Những cái đầu thiển-cận đó đã được lọt vào hàng-ngũ đảng viên,chức
quyền mà năm 72 họ đã chạy ngược ra bắc vì không có tiền chạy vào nam tị-nạn.
Khuya,làng quê im vắng lạ thường.Nếp nhà tranh đu đưa theo từng cơn gió đêm
thổi qua trảng cát.Trong vườn những cây táo lai
tạo rung rinh trước gió.Cây táo vĩ-đại sau ba mươi năm không cứu nổi niềm cơ
cực khốn khổ của đời
bác.Bác Lương dốc ngược những giọt rượu cuối cùng vào hai cá ly rồi chép miệng
triết lí.Bác cháu ta ngồi
đây uống rượu khan(!) để ôn lại quá khứ hãi hùng đã được đẻ non sau ngày
30-4.Bác sợ phải nhắc đến
hiện-tại vì bác đã mang nợ người quá nhiều rồi mà không trả được.Hiện tại với
bác là sự khủng hoảng áo cơm.thân xác đày đọa.Bà con mình,như mày nói quá cơ cực
trong khi bọn chúng bày trò trộm cắp vô-đạo,lấy
cắp tiền triệu để nuôi thân,nuôi gia đình.Có ai thấy những đảng viên cấp ủy từ
xã lên huyện khó khăn nghèo
đói đâu.Thằng tư bản trước cán bộ chưa chác có tiền,có quyền với nhân dân như bây giờ.Hồi còn sống ông tổng-bí-thư mở miệng ra là gào
lớn:vô-sản-chuyên-chính.Tiền đồ của vô-sản hôm nay là xe,máy,nhà,tiền thuộc về phần cán-bộ còn đói nghèo thì phần dân.
Nhiều
khi bác tự hỏi tình cảnh này do đâu mà ra.Tôi đế thêm.Bác nhận xét tiến bộ lắm
nhưng quá trễ. Bác Lương buồn bả.Trễ
lắm rồi mày à.Có vốn đ.đâu để làm lại từ đầu.Trong nhà này mày thử coi có cái gì đem bán được trăm
bạc.Thằng Thiện vừa rồi phải lôi cái thai thứ ba trong bụng vợ ra để khỏi bị
đuổi cơ-quan của hai vợ chồng.Cho dù với cái nghề thợ hàn đói ốm a-xít hay cái chân
quét đường ngoài tỉnh của vợ nó nhưng cũng phải bám vào mới có cái để ăn.Bác cũng não nề quá rồi mà
không can thiệp được. Ngày vợ chồng nó về đem theo cái gói đầy máu bảo tao đem chôn.Nó nói con lo lót
mới lấy lại được.Hai con không muốn đồng lỏa làm người sát nhân nhưng thời thế bắt buộc.Thằng
Thiện thở dài rồi hai vợ chồng ra xe không thèm chào tao một tiếng.Chiều đó bác cuốc ba lát đất cuối
vườn chôn cái om đựng cục máu.Muốn thắp nén nhang cũng không biết mua đâu ở cái xã chết tiệt này.Bác cũng
tự an ủi thế mà hay. Đem về chôn cất còn hơn để lại cho chúng đem luộc cho chó,heo ăn thay
cơm,cám.Tao biết đứa cháu nội chết oan mà đành bóp bụng chịu đựng.Nếu bị đuổi việc vợ chồng thằng Thiện
về đây cạp đất mà ăn à.Mày nghĩ .Cùng một con người,cùng một công việc,bên bán sức lao đông,máu thịt
để đổi lấy cơm áo,bên lấy máu thịt dân để đổi rượu thịt.Bác Lương lại an ủi.Đời tao rồi sẽ chết đi,thế hệ
sau sẽ nối tiếp như một định luật. Ta đi theo cách-mạng không lẻ chịu đói rách như thế này sao?Kết quả ngày
nay không ai có thể lường trước được mà đời bác là một thí dụ.
Tôi về
lại Đà-Nẳng sau khi ra thăm mộ cha tôi mà lòng buồn khôn tả.Bà con,dòng họ tất
cả đã quá khổ và nghèo.Biết đến bao
giờ mới đổi thay cuộc sống được.Dưới cái gọi là xã-hôi-chủ-nghĩa này ai sẽ là
người đứng ra lo toan cho
lớp dân nghèo.Câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ.
Huy Uyên