MAI BẠN ĐI RỒI - thơ Hoàng Yên Lynh
Mai bạn đi rồi phố núi buồn hiu
Ta lại mình ta sương trắng mưa chiều
Đọc câu thơ xưa từng trang bản thảo
Ta lối đi về bóng ngã liêu xiêu .
Mai bạn đi rồi nỗi nhớ mình ta
Từng giọt cà phê là điệp khúc buồn
Trên bước đường chiều rẻ chia trăm ngả
Tiễn bạn cuối đời nặng gánh xót xa .
Còn lại đồi cao thông già ngói đỏ
Như dấu đời ta cô độc đợi chờ
Đi với trăm năm buồn vui mòn mỏi
Rốt lại một mình dõi mắt bơ vơ .
Mai bạn lại về Quảng Trị , đành thôi
Đàn chẳng so giây lặng lẽ tiếng cười
Ta đứng bên này thời gian tím ngắt
Thương bạn thương mình tóc trắng bơ vơ .
B'Lao 2012
HOÀNG YÊN LYNH