Phố
của người tôi mỏi mắt tìm ai
kỹ
niệm chết theo con đường buổi trước
chia tay màu chiều
vàng biền biệt
Em trôi về
đâu để lại ngậm ngùi
mười
năm , hai mươi năm qua vội
nhớ
nhau thôi xót xa quá đổi
hát sông trôi từng
nhịp cùng tôi .
Hai ta bạc
lòng cầm đời lá
vội
vàng chi để lại mối tình
lá đi về
đâu để lòng bổng nhớ
chuyện
qua rồi ai dấu kín đời tim .
Đâu đó phương
trời mà em giữ cất
bến
thuyền giờ nằm lặng
lẻ cùng sông
tình đậu
đổ nơi khoang đời xa khuất
em bỏ
cho tôi vạn
nụ cười buồn .
Tôi nợ
em mà em đâu nói
vĩnh biệt
đời với trăm lối xa khơi
hai ta dù đang ở
hai nơi
con tàu ra đi để
sân ga đứng đợi .
Chiều
bên sông nước vờ trôi lặng lẻ
Quảng-Trị giờ này cũng hắt
hiu cỏ sương
Khu phố
xưa chờ ai mà vắng thế
dã từ
lâu ai bỏ
lại cuộc tình buồn .
Ngày vui rồi
ai ngờ qua quá vội
tất
cả rồi trôi đi thật xa
đã tàn phai nào có kịp
quay về
buồn
đau đậu trên môi em ngày ấy .
Tình em xa hồ
chiều tôi giữ lại
đoạn
kinh buồn hoang phế một đời
ai
để
ai đứng đây mà chờ đợi mãi
mặn
nồng xưa đã chấp cánh bay rồi
.
Huy Uyên