Những
viên đá đỏ màu giọt lệ
em đã khóc cho mối
tình sầu
một
thời yêu nhau ngày trước
để
rồi trôi về đâu .
Nằm
ngỡ ngàng trên ngực em là nhịp thở
hai hàng hạnh
phúc có đuôi
hỏi
ai xa buồn đứng ngó
khúc hát mê ngũ quanh co chạy về
cuối trời .
Mùa thu với
những cọng tóc mọc rêu đời lá
hôn lên màu trời
màu mắt của anh tái buồn
đừng
trói buộc em bằng sợi dây hư
ảo
để
em ở lại một mình .
Đứng
cuối phố xa lạ nhìn người
quen
òa vở
trong em bóng đen kỷ niệm
về
rồi đầu mùa những bông hoa điệp tím
rằng
em vẫn mãi đi tìm .
Em đi qua theo từng
cơn mưa đổ
đâu rồi
bờ môi kỷ niệm xưa
chết
đi và ở lại nữa mùa thu
người
đâu còn ở đó .
Đâu đây trở
lại khô khốc giọng cười
thu ảm
đạm đi qua như đang khóc
đám cỏ
cây nhớ ai mà cũng khóc
thả
quanh người con tim chết trôi .
Em một
mình cô đơn dưới cột đèn
lạnh
buồn đêm hoang trôi đi
đâu đó
vây quanh những
thơm thảo
nghĩ về
một mối tình .
Qua rồi
một thời mật đắng
ký ức
về đoạn kinh ẩn náu tình buồn
nữa
đêm đóng cửa giấc mơ sà xuống
ngỡ
ngàng ly thuốc độc nằm nghiêng .
Huy Uyên