Đêm cắn
trên môi nụ cười buồn
em đứng
đó mà hồ như xa lạ
nước
sông Hoài xuôi về cùng biển cả
Ngẫn
ngơ theo đèn lồng giăng đầy phố
cách chia xa chưa
tìm được lối về
chung bước
ngày nào hai ta vương mắt nhỏ
để
rêu , người sầu mà hoang mê .
Em bây giờ
tôi nói có nghe
sông phả
lạnh mấy giòng bờ cách biệt
phố
Cẩm-Nam người đi mà không biết
quên quê xưa
và để lại tình xưa .
Hội-An
trong tim người đã thức dậy chưa
hồn
người cũng bạc lòng theo phố cổ
ai một
đời bơ vơ còn đứng
đó
nép đời
nhau rưng lệ mấy cho vừa .
Tình tôi dài theo bến
bờ cửa Đại
tiển
thuyền đi theo bóng một người đi
ba mươi
bảy năm khuất chìm trôi nổi
còn lại
chăng giấc mộng tuổi xuân thì
.
Trải
bên đời những mối tình chia biệt
em bên tôi mà cũng đã xa tôi
ngày đêm Hội-An
đi mà không biết
chôn kín trong tim người Quảng-Trị ơi !
Huy Uyên