Thursday, February 13, 2020

Ai Cũng Có Một Câu Kiều Để Nhớ
                      - thơ Hùng Vĩnh Phước
 








Những lúc buồn ngồi đọc lại truyện Kiều
Mới cảm được nỗi đau người đi trước
Cuộc sống từ lâu vốn nhiều mất mát
Và kiếp người là những chặng cô đơn

Khi giận lòng chẳng hiểu được nhân gian
Mở Kiều đọc để thấy mình trong đó
Thấy nhẹ nhõm trước trăm nghìn tâm sự
Có người cảm thông đã nói hộ mình

Nhớ lần đầu gặp gỡ một bóng hình
Chia tay rồi sao còn vương vấn mãi                                                                   
Ngày xưa Kiều đã có lần tự hỏi
Duyên trăm năm biết ai hẹn ai chờ (a)

Nhìn cuộc đổi đời* giống một giấc mơ
Trăm cảnh ngộ với trăm nghìn oan nghiệt
Giành giật bon chen… làm sao nói hết
Rặt một loài “giá áo túi cơm” thôi (b)

Gian nan qua bao “sóng vỗ bèo trôi”
Khóc vận nước trầm luân trong khổ ải
Đêm nằm ngủ giật mình thương Từ Hải
Thấy lơ lơ láo láo phận dân tù (c)

Từ lúc đành bỏ hết để xa quê
Là lúc biết lòng sẽ nhiều nhức nhối
Câu Kiều xưa vẫn còn âm vang mãi
Khóc Tố Như và cũng để khóc mình

“Sống đoạ thác đày” trong cuộc tử sinh (d)
Ai cũng có một câu Kiều để nhớ
Ngày đứng nhìn đám cô hồn lớ ngớ
Để đêm về mong mơ thấy Nguyễn Du.

Hùng Vĩnh Phước
February 12, 2020
____

Các câu Kiều của Nguyễn Du:

a. Người đâu gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không?

b. Những loài giá áo túi cơm thiếu gì

c. Bó thân về với triều đình
Hàng thân lơ láo phận mình ra đâu!

d. Làm cho sống đọa thác đày
Đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi!

*30/4/1975