Có sinh ắt có tử
Tử rồi lại đầu thai
Khắc khoải mãi u hoài
Cõi luân hồi trôi nổi
Nếu biết mình lắm tội
Đôi gánh nặng đè vai
Nghiệp chướng cứ kéo dài
Cả một đời tần tảo
Bước chân đi lảo đảo
Khuya sớm bận lo toan
Cơm nước phải chu toàn
Vợ chồng nuôi con lớn
Mùa đông nghe rờn rợn
Gió hú gợi nguồn cơn
Vẳng nghe một khúc đờn
Lá vàng bay xào xạc
Giọt mưa rơi ngơ ngác
Tan đi hóa thành mây
Nơi đỉnh núi ngất ngây
Yêu thương thành giọt nước
Xôn xao miền sơn cước
Đôi mắt nào buồn thiu
Những buổi chiều đìu hiu
Hồn đi đâu chẳng biết
Ôi trái tim da diết
Ô kìa đôi mắt nai
Hoa hồng đẹp có gai
Bàn tay xinh cào xước
Bé ngoan quen bắt chước
Khôn lớn để làm người
Thiếu nữ thích lả lơi
Cho chàng trai quyến luyến
Bướm hoa từng xao xuyến
Dan díu mãi không thôi
Lẽ nào chịu buông xuôi
Lạnh lùng nơi chín suối
Linh hồn tôi chết đuối
Giữa bể khổ trầm luân
Hốc hác nhìn tấm thân
Già nua thành bệnh tật
Buổi xế chiều tất bật
Chăm chỉ tập khí công
Nợ nần chi chất chồng
Hồn ơi cùng buông xả
Giữ cho lòng thư thả
Trong cõi đời trần gian
Ta yên vui thư nhàn
Hồn cùng tôi thủ thỉ!
1.5.2019 Lu Hà
