- thơ Nguyên Lạc
TA CHỜ
Lất phất chiều bay
mưa phố núi
Dõi mù sa
Ly càphê đắng
Ta chờ!
Chờ ai?
Em?
Người từ tiền kiếp?
Hợp hay tan?
Duyên hay nợ?
Vấn nan!
Người sẽ đến?
Ta vẫn chờ
em nhé!
Có hay không
Hạnh ngộ?
Lai sinh?
Sáng tinh khôi ngày đầu năm mới
Trải hồn ra kiểm điểm bi hài
Chợt nhoi nhói phía bờ ngực trái
Bàng hoàng tôi chạm trúng phiến buồn!
Ta cứ ngỡ mươi năm đã đủ
Quên trường xưa phượng đỏ con đường
Trắng áo người tóc xõa vai ngoan
Mắt lá trúc điếng hồn lãng tử
Sáng tinh khôi bắt đầu năm mới
Dọn dẹp hồn mừng đón ngày xuân
Ai dung rủi chạm vào phiến nhớ!
Để bàng hoàng rồi những bâng khuâng!
Ngày rất mới nhớ tình rất cũ
Chắc trọn năm vẫn mãi bóng hình?!
Nguyên Lạc
