Và Đồng Hương Quảng Trị - thơ Hạ Thái
(Cảm tác trên mục comment trang FB Châu Thạch, nhân đọc "Nhà Tôi Đó" thơ của trang chủ)
![]() |
| Nhà ông chủ lò gạch Trương Kế bên cạnh thị xã Quảng Trị trước 1972 |
Quảng Trị đó nơi chôn
nhau cắt rốn
Tôi sinh ra rồi khôn lớn
xứ người
Yêu quê hương chưa một
phút ngoai nguôi
Chuyện anh kể tôi bồi hồi
xúc động!
Châu Thạch hỡi tâm hồn
anh lồng lộng!
Như gió mùa Nam hương rạ
ruộng đồng
Êm mái chèo khuya trên suốt
dòng sông
In vầng trăng những đêm
huyền mát rượi
Quê hương ơi nhớ nhung
sao kể nổi
Ngôi trường yêu kỷ niệm
tuổi tóc xanh
Con đường quê mái đình cổ
cuối ghềnh
Vọng chuông chùa ngân nga
vang lanh lảnh
Quê hương tôi / khổ hai
mùa nóng lạnh
Mà tình người thì đầm ấm
yêu thương
Bởi vì đâu chịu vướng nỗi
đoạn trường
Bao đau thương từ mùa Hè
đỏ lửa
Quê hương đó vãi đạn bom
thay lúa
Gieo đớn đau trên từng mỗi
luống cày
Thắng và thua giành giật
với ai đây!
Chỉ dân tôi chịu đa đoan
mất sạch...
Nhân danh gì, ai huyênh
hoang khoác lác
Non nửa thế kỷ qua / sự
thật đã phô bày
Lời điêu toa hoang tưởng
gió thổi bay
Chỉ còn lại nỗi chua cay
hoen viền mắt!
Nơi xa xăm tôi từng giây
cúi mặt
Nước mắt đẩm hoài sướt mướt
với quê hương!
Hạ Thái
Nov/2/2018
Nhà tôi đó ngày xưa đường
Lê Huấn
Gần Long Hưng, Thạch Hãn
xứ Cổ Thành
Một mùa hè đỏ lửa phá
tanh banh
Ngày thống nhất tôi phải đành
đoạn bỏ
Nay cơ đồ chỉ còn đây đám
cỏ
Tôi trở về đứng lặng ngắm
thương đau
Bốn lăm năm dâu bể đổi
thay màu
Còn kỷ niệm ở trong lòng
da diết!!!
Nhà tôi đó cách Cổ Thành
nửa dặm
Đứng cao cao giữa một
cánh đồng trăng
Đường đến trường hai buổi
tôi tung tăng
Nghe trong gió bốn mùa
thơm hương lúa
Ngày chủ nhật người yêu
tôi áo lụa
Đến từ xa như cánh bướm vờn
bay
Rồi hữu duyên thành chồng
vợ một ngày
Sống hạnh phúc bên gia
đình yêu quý
Bỗng một hôm lửa trùm lên
phố thị
Người nối đuôi bỏ chạy bốn
phương trời
Ngôi nhà tôi hứng đạn nổ
bom rơi
Biến thành xác của hận
thù di tích
Ngày thanh bình nhà trở
nên cô tịch
Đứng không yên trong lở
lói hình hài
Người lập nhiều mưu kế cướp
vào tay
Và đập phá cho trở thành
bình địa
Nay nhìn ảnh lòng tôi
thêm thấm thía
Cả dòng sông ký ức lại
quay về
Nhớ trong lòng và đau đến
tái tê
Ai đã biến nhà tôi thành
tro bụi?
Châu Thạch

