Đông về rồi đó, em biết
chăng?
Hàng thông xanh run run
trong đêm lạnh
Mây chập chùng đan kín vạt
chiều giăng
Nghe đêm thở…hắt hiu buồn
trống vắng
Những vần thơ lạnh lùng
trong thầm lặng
Trỗi cung buồn, đàn lạc
phím đương tơ
Niệm Khúc Cuối nghe chăn
gối hững hờ*
Đêm Đông vẳng tiếng hát
ai buồn quá!
Cây khẳng khiu bên đường
vội trút lá
Vàng võ khuya, trăng rơi
nhẹ bên thềm
Hương dạ lý vờn quẩn
quanh lối mộng
Chạm nỗi buồn ta thổn thức…về
em.
Nhật
Quang
(Sài
Gòn)
(Niệm Khúc Cuối: một nhạc
phẩm của Ngô Thụy Miên)
