Núi mồ côi đứng im lìm một chỗ
Tiễn Mẹ đi xa núi khóc một
mình
Mẹ đi đâu trong cõi trời
mây gió
Ngóng Mẹ về, không thấy,
núi buồn tênh
Những cánh chim lạc bầy
kêu xao xác
Có phải gào lên tiếng gọi
Mẹ không
Con nai nhỏ xa đàn còn
ngơ ngác
Mẹ đâu giờ giữa rừng lá
mênh mông
Rừng cây ơi còn bạn bè
đông đủ
Núi một thân sao lạnh quá
đêm nầy
Không có Mẹ ai nhóm cho
chút lửa
Chôn chân rồi núi chờ mãi
Mẹ đây
Tưởng đá cứng không bao
giờ đá khóc
Nghĩ núi cao không ướt mắt
bao giờ
Nhưng Mẹ đi không bao giờ
được gặp
Đá núi buồn nước mắt chảy
thành mưa.
Trần Kiêu Bạc
