Sáng qua cầu Chín-Muồi
Ngã Bảy
Nhớ ngày em ngậm cọng tóc
thương tôi
Trà-Lồng ai đứng bên cây
cầu nhỏ
Mắt lúng liêng nhìn ai
mãi không rời.
Bến phà xưa vẫn đám lục
bình trôi
Mùa này Hậu-Giang xuôi
ngược nước
Tim em sao rộn đập liên hồi
Cho tôi về đỗ-dành em có
được?
Vườn cau nhà em buồng
xanh trái
Hoa trắng phau mùa nước nổi
đồng đồng
Bầy vịt bơi tràn đồng quảy
lội
Hỏi em có còn chờ đợi tôi
không?
Có mỗi lần đứng lại sau
vườn
Có buồn giăng sầu theo chợ
nổi
Gọi tình em từ miệt-thứ-doi-chành
Kinh xáng lâu rồi còn tiếng
gọi?
Bỏ lại tim em chiều Phụng-Hiệp
Em về mãi thương nhớ Cái
Môn
Xưa ném sầu qua khu Vị-Thanh
trù-mật
Trông theo kinh xáng nước
xuôi dòng.
Ngồi một mình quạnh quán
cà-phê
Mưa nắng dãi-dầu tắm trời
Ngã Bảy
Về chi đây ngàn dặm bóng
người đi
Tôi bơ vơ cùng giọng hò
mái đẩy .
Hậu-Giang buồn tháng ngày
qua vội
Mà người xưa vắng bóng tự
lâu rồi !!!
Huy Uyên
(cuối 7-18)
