Tôi sẽ về Quảng Trị cố
hương ơi!
Đời luân lạc đã già thêm
mong đợi
Tôi sẽ về bước chân mòn gối
mỏi
Dấu đời tôi đã héo úa tàn
phai.
Tôi sẽ về quán vắng ngóng
mây bay
Qua xóm nhỏ áo hoa thời
tuổi dại
Đôi mắt em lặng thầm bên
song cửa
Lối xưa về còn in dấu
chân ai.
Tôi sẽ về xôn xao mùa phượng
nở
Như thuở nào trang vở
chép tình thơ
Dẫu cuối đời cay đắng bước
bơ vơ
Vẫn ấp ủ một trời quê yêu
dấu.
Tôi sẽ về chân cầu xưa bến
đợi
Gọi tên người,người có nhớ
tên tôi
Xa cách rồi từ binh lửa
chia phôi
Xin giữ lại chút hương
tình say đắm.
Tôi sẽ về bạn bè thời tắm
nắng
Dẫu mất còn nắng xế bóng
thời gian
Kể chuyện xưa nắm tay mừng
hội ngộ
Tạ ơn đời còn nhớ gọi tên
nhau.
Tôi sẽ về Gio Linh qua Bến
Hải
Núi sông này vẫn mãi gọi
tên anh
Dẫu quê hương ước nguyện
đã không thành
Vẫn sâu lắng khúc ca thời
oanh liệt.
Tôi sẽ về ngôi trường xưa
nhà cũ
Dẫu binh đao dẫu ngậm
ngùi dâu bể
Bao đau thương nghẹn ngào
câu chuyện kể
Hết thật rồi...lặng lẽ chỉ
mình tôi.
Tôi sẽ về Quảng Trị cố
hương ơi!
Đời xuôi ngược vẫn có
ngày trở lại
Bốn mươi năm thôi giấc mơ
thành bại
Tôi sẽ về thức trắng cố
tri ơi...
Hoàng Yên
Linh
