Wednesday, April 4, 2018

vô tình - thơ Tuyền Linh













vít cong những sợi mưa mùa 
hắt lên mặt bé giữa se sua đời 
ngoài kia con phố vẫn vui 
kẻ ăn người uống, nói cười hi…hi… 

tròn xoe mắt, bé nghĩ gì 
số phần – phần số - biết đi – hướng nào ? 
tay cầm xấp vé lao đao 
mưa vô tình - cứ hắt vào nỗi đau

trời thì đang ở quá cao 
có thể bận chuyện Nam Tào cũng nên 
thôi thì liều mạng - xui, hên 
đứng trơ đây, mặc đêm lên… ngày tàn…

áo mưa che kín tục phàm 
cho tâm dạo khắp thế gian một vòng 
tìm mua chục kí dã tâm 
tám kí ích kỷ, mớ lòng vô lương

mua thêm một lạng vô thường 
trộn chung, lắc mạnh, ắt đường dẫn đưa 
sẽ hiện thành những cơn mưa 
dội vào tâm địa ai chưa là người

bán hết vé, bé sẽ cười 
những tập vé số vừa đầy lại vơi 
bé về đi , đã tối trời 
lương tâm tối thượng không rời bé đâu ! 

tuyền linh 
   2018