Trường Tình Ca Cây Tre Việt Nam - th ơ Lu Hà
cảm hứng chuyển thể
từ thơ tự do của Ngã Du Tử
Trải gió bụi bao mùa hưng phế
Chiếc nôi tre vẫn thế tình người
Võng đưa kĩu kịt à ơi
Mẹ ru con ngủ cho đời nở hoa
Tre bát ngát hiền hòa nhân hậu
Cuộc bể dâu lam lũ miền quê
Nắng mưa rầu rĩ ê chề
Bưã no bưã đói mọi bề gian lao
Tre nhẫn nại ngọt ngào gió thổi
Ru hồn người đắm đuối vấn vương
Thiết tha rủ bóng bên đường
L á xanh chung thủy cánh đồng làng quê
Khắp muôn chốn phu thê phụ tử
Là tâm tình gắn bó Việt Nam
Mẹ già đòn gánh âm thầm
Tổ tiên con cháu tình thâm giống loài
Đòn gánh vẹt mòn vai thế hệ
Quẩy lúa vàng nhân thế nuôi nhau
Nong nia thúng mủng bao mùa
Củi rơm tre nưá nắng mưa chẳng sờn
Muà gặt đến tâm hồn dân Việt
Khắp muôn nơi tha thiết hân hoan
Thuyền quyên yểu điệu hồng nhan
Kẹp tre đập luá trăng ngàn ngẩn ngơ
Trai với gái nở hoa đơm trái
Cặp uyên ương trống mái trăng tròn
Yêu nhau vàng đá nước non
Thề sông hẹn biển môi son má hồng
Những hạt ngọc luá vàng sóng sánh
Thóc đầy bồ nâng cánh chim ca
Bàng hoàng tre trúc la đà
Canh khuya thoang thoảng ngọc ngà giấc mơ
Niềm cảm xúc dạt dào mơn mởn
Mẹ cha vui con lớn xuân cười
Hưá hôn gả cưới đúng nơi
Dâu hiền rể thảo đẹp đời khôn ngoan
Đêm thanh vắng bình an hạnh phúc
Dạ thẳng ngay thuần thục lòng quê
Bôn ba khắp chốn sơn khê
Tới muà nghỉ phép anh về với em
Hương đồng nội từng đêm thắm thiết
Tết đầu năm da diết cây nêu
Bờ tre thấp thoáng lụa điều
Khăn the áo gấm yêu chiều hoàng hôn
Tre trúc lay điệu đờn khúc nhạc
Cõi mộng mơ huyền hoặc người ơi!
Bồi hồi sóng nước thuyền trôi
Trời xanh nước biếc làn môi dịu dàng
Trái tim đập nhịp nhàng theo cánh
Bướm ong vờn trên nhánh đào xuân
Khải hoàn khúc nhạc hành quân
Bà Trưng Bà Triệu Vua Trần năm xưa
Rộng tầm mắt hay chưa hậu duệ
Giải giang sơn ân huệ tang bồng
Thương yêu trìu mến non sông
Bờ tre giếng nước chiêng cồng chứa chan
Gió hiu hắt trở trăn năm tháng
Tấm phên tre cay đắng sầu thu
Cột kèo mái lá vi vu
Con thơ hỏi mẹ sớm chiều đợi cha
Người đi vắng bôn ba khói lưả
Lính cộng hòa chiến điạ say xưa
Bao muà trăng đợi hàng dừa
Ba vùng chiến thuật nắng mưa dãi dề
Thân chinh phụ quản chi sống chết
Gậy tầm vông chiến tích vẻ vang
Hoà bình vui xóm yên làng
Nát thân gửi bóng trăng vàng toả hương
Đành gói trọn tình thương vọng gác
Bức thư em đại bác nhập nhoà
Chớp soi chữ tỏ chữ mờ
Bình minh vẫy gọi anh mơ ngày về
Chốn quan ải sơn khê gió lạ
Tiếng ai hò biển lá mênh mông
Giường tre nâng trọn giấc nồng
Hầm chông cản bước xung phong diệt thù
Cột cờ vững cơ đồ sông núi
Lính Trường Sa môi tái da thâm
Bạch Đằng chiến cuộc vang âm
Cọc tre phun máu lương tâm hào hùng
Đất nước lại mọc vầng trăng sáng
Cho muôn đời con cháu vẻ vang
Tâm hồn ai cũng lâng lâng
Thanh mai trúc mã hiến dâng yêu chiều
Giang tay đón bao nhiêu chiến sĩ
Cuộc tử sinh chống gậy trở về
Bước đi oằn cả khúc tre
Tinh cầu kinh ngạc phu thê dạt dào
Lòng chung thuỷ mưa gào nắng gắt
Lưả thử vàng sóng dạt thuyền trôi
Mối tình đẹp mãi không thôi
Rì rào tre trúc bồi hồi ngợi ca
Kỳ diệu quá bướm hoa khoe sắc
Tuổi thanh niên rạo rực trái tim
Từ trong đau khổ đi tìm
Lòng người dân Việt cánh chim hải hồ
Bước tê tái cơ đồ sầu hận
Năm tháng qua lận đận trèo non
Biển xanh thuyền lộng sóng cồn
Quê hương tắm máu tâm hồn Bắc Nam
Dầu kẻ ác môi thâm mũ cối
Lòng hiểm sâu thơm thối đủ trò
Lưu manh đảng phái rình mò
Ba miền Nam Việt nỗi lo giống nòi
Cơn ác mộng đất trời thê thảm
Mái nhà tranh ảm đạm thương đau
Cội nguồn tiên tổ tìm đâu ?
Biển đông sủi bọt máu ngầu thân phơi...
Chiếc thuyền thúng nổi trôi sóng vỗ
Giưã đại dương cổ độ trăng sao
Thuơng người tỵ nạn gian lao
Sức cùng lực tận lệ trào tang thương
Mấy thập kỷ quê hương nghèo đói
Lưả bập bùng tim nhói chiều đông
Còn đâu trên những cánh đồng
Diều tre em thả má hồng môi son
Nghe réo rắt nỉ non than thở
Sáo trúc tre khổ sở trăm điều
Ngược xuôi tất bật sớm chiều
Nhà tù cải tạo cú diều nhỏ nhoi
Còn đâu nưã trăng soi bóng nhủ
Bên dòng sông ủ rũ trời ơi
Hàng tre xoã tóc chơi vơi
Mặn mà tha thiết nhớ người em yêu
Trời xanh ngát cô liêu xào xạc
Tiễn em đi từng bước trăng chơi
Bát cơm tủi hận cho đời
Làm dâu xứ lạ tơi bời tuổi xuân
Đời tan nát lần khân đói khổ
Lũy tre xanh thổ lộ tâm thành
Oán hờn thấu tận trời xanh
Lưà em vào bẫy mộng thành vẩn vơ
Mẹ già nhớ xác xơ cha đứng
Bước chân đi chân cứng đá mềm
Trúc tre nhỏ giọt thương
thêm
Chim kêu đầu ngõ nỗi niềm ly tao
Thuyền lộng gió biển trào sóng dạt
Bọt bèo trôi san sát bao la
Bồng bềnh rên rỉ kêu la
Mịt mù sương ảo biết đâu là nhà...
Chiều viễn xứ nhẩn nha tre trúc
Nhớ quê hương thôi thúc tình ca
Nhạc vàng văng vẳng lan xa
Ngàn năm dân Việt mái nhà của ta !
12.3.2010 Lu Hà
