Một Thời
Trung Phước - thơ Huy Uyên
Trưa nghe tiếng gà bên sông
Một mình quay về Trung-Phước
Nỗi nhớ chiều trôi mênh mông
Bến đò, con sông, mây nước.
Em có về không? quán chợ
Quê nghèo trái ngọt cây lành
Vườn người bốn mùa hoa nở
Tình em ngày tháng trong xanh .
Thuyền ai đậu bến Nông-Sơn
Một thời chìm loang lửa đạn
Sao quên lên núi Cà-Tang
Lùa dê đồi quê Bùi-Giáng .
Qua thời môi hôn cổ-tích
Chôn bóng ai tận vào lòng
Thềm nhà trăng lên bóng nguyệt
Suốt đời tôi mãi tiếc thương .
Mắt trôi tình em lệ say
Ngút ngàn bay lên đầu núi
Thuyền từ bỏ lại nơi này
Cố-nhân lời ru Bến Lội .
Qua sông Đại-Bình lối chợ
Ấp e Trung-Phước,Thu-Bồn
Biền-dâu bao lần cách trở
Cây vườn hoa trái xanh um .
Nhà nhà yên-bình rợp mát
Dâu em mấy mùa có xanh?
Mía ngọt nhà em ngợp mắt
Thơm sao đồi tõa hương-trầm .
Ngỡ ngàng hoa thơm Trung-Phước
Dịu ngọt sắc vàng hoa Sưa
Mùa dâu tháng này vào vụ
Ai đi có kịp quay về!
Huy Uyên
