Đọc "Một Mùa Dâu," thơ Quang Tuyết
- Châu Thạch
![]() |
| Quang Tuyết |
MỘT
MÙA DÂU
Ôi! Mùa Dâu lại
về. Mùa Dâu Da
Người ta chở tuổi thơ tôi đi qua
Theo từng con đường lạ
Vòng xe quay tròn hối hả
Mang cả hồn xưa theo những trái dâu vàng Người ta chở tuổi thơ tôi đi qua
Theo từng con đường lạ
Vòng xe quay tròn hối hả
Bóng mẫy mịn màng
Chua ngọt hoà tan
Như mối tình xưa của thời chưa biết nhớ
Dưới gốc Dâu Da
Bỗng nghe hồn mở ngõ
Hái chùm dâu xinh bỏ vào ngăn vở chia đôi
Tay chạm tay rồi
Cho má đỏ cong môi
Mắt nguýt chua ngoa, ửng màu mắc cở
Anh xuýt xoa
Ừ! Anh đã lỡ
Đền cho em
Nguyên một gốc dâu da
Nay Mùa Dâu lại về
Tình đã rất xa
Hai đứa chia tay khi quê vào chinh chiến
Cũng mùa dâu
Chuyến tàu đêm đưa tiễn
Sân ga lặng buồn
Anh bỗng hoá xa xôi
Chỉ một lần thôi
Nếm vội đôi môi
Chỉ một lần - chua ngọt vị dâu tươi
Mà đau thắt mỗi mùa dâu đến...
Bởi chuyến tàu duyên không đưa người về bến
Mặn đắng nụ hôn đầu - thao thiết một mùa dâu
Quang Tuyết, 2016
Ôi! Mùa Dâu lại
về. Mùa Dâu Da
Người ta chở tuổi thơ tôi đi qua
Theo từng con đường lạ
Vòng xe quay tròn hối hả
Mang cả hồn xưa theo những trái dâu vàng
Bóng mẫy mịn màng
Chua ngọt hoà tan
Như mối tình xưa của thời chưa biết nhớ
Người ta chở tuổi thơ tôi đi qua
Theo từng con đường lạ
Vòng xe quay tròn hối hả
Mang cả hồn xưa theo những trái dâu vàng
Bóng mẫy mịn màng
Chua ngọt hoà tan
Như mối tình xưa của thời chưa biết nhớ
Dâu Da là một loại cây có quả cở nhỏ, khi quả chín dùng để ăn
tươi, được bán trên thị trường như một đặc sản miền rừng núi. Cứ đến khoảng tháng 8-9 âm lịch, màu xanh
ngút ngàn của núi rừng lại điểm tô thêm sắc ửng đỏ hay trắng ngà của quả Dâu Da
đất. Từng chùm quả Dâu Da bám vào thân cây được đồng bào hái và gùi về tận nhà
trong niềm reo vui của trẻ thơ. Cùng với các loại sản vật khác, Dâu Da được
buôn bán, vận chuyển về xuôi trên những chiếc xe máy vượt qua những chặng đường
rừng chông chênh dốc núi. Dâu Da xuống núi, vào chợ nằm lặng lẽ khiêm nhường
bên những loại cây trái khác. Chùm quả dâu da được mọi người chuyền tay nhau để
đón nhận cái nghĩa tình hoang sơ của núi rừng.
Trong vế thơ nầy ta thấy Quang Tuyết diễn tả hết sự rộn ràng của mùa Dâu,
hương vị của trái Dâu nhưng thật ra chỉ để giới thiệu một mối tình thời trai
trẻ. Mối tình đó như “Vòng xe quay tròn hối hả”. Mối tình đó đã đi, đi một cách
nên thơ và tuyệt đẹp như những trái Dâu mang về đồng bằng: “mang cả hồn xưa
theo những trái Dâu vàng”. Thật là tuyệt khi Quang Tuyết đã lồng hết tất cả mọi
tinh tiết của Mùa Dâu Da vào “mối tình xưa thời chưa biết nhớ” một cách vô cùng
tinh tế. Người đọc vế thơ nầy thấy rỏ hiện tại của quá khứ, thấy trái Dâu Da
tươi rói trước mắt, thấy mùa Dâu Da rộn ràng trước mắt và biết mối tình đã xa
xưa nhưng cảm nhận nó đang hiện diện bây giờ. Niềm vui của mùa và nét đẹp của
mối tình xưa được Quang Tuyết hòa nhập vào tâm hồn người đọc nhờ sự khéo léo dấu tứ thơ mượt mà trong ý thơ bóng bẩy. Thích thú vô cùng khi ta đọc “Người
ta chở tuổi thơ đi qua”: Thời gian của tuổi thơ đã được hòa nhập vào những mùa
Dâu Da trong quá khứ. “Vòng xe quay tròn hối hả”: Vòng bánh xe qua đèo qua dốc
đã chở cả tuổi thơ hay những vòng đời. Rồi thì “Mang cả hồn xưa theo những trái
dâu vàng”: Hồn xưa được hình tượng hóa để nhận biết nó đầy đủ qua hệ giác quan
tiếp xúc những trái dâu vàng. Mỗi ý thơ mang nhiều tứ thơ và chuyển tải quá khứ
về hiện tại, đưa cảm xúc người đọc vào trong màu sắc, trong âm thanh, trong
hình ảnh còn tươi như mới là đặc điểm
của vế thơ nầy.
Qua vế thứ hai. một pha tình tứ rất trong trắng, rất ngây thơ, rất trẻ
và rất sôi động diển ra trước mắt:
Dưới gốc Dâu Da
Bỗng nghe hồn mở ngõ
Hái chùm dâu xinh bỏ vào ngăn vở chia đôi
Tay chạm tay rồi
Cho má đỏ cong môi
Mắt nguýt chua ngoa, ửng màu mắc cở
Anh xuýt xoa
Ừ! Anh đã lỡ
Đền cho em
Nguyên một gốc dâu da
Bỗng nghe hồn mở ngõ
Hái chùm dâu xinh bỏ vào ngăn vở chia đôi
Tay chạm tay rồi
Cho má đỏ cong môi
Mắt nguýt chua ngoa, ửng màu mắc cở
Anh xuýt xoa
Ừ! Anh đã lỡ
Đền cho em
Nguyên một gốc dâu da
Ta sẽ không bàn thêm về ý và tứ ẩn dụ trong vế thơ nầy vì rõ
ràng đây là một đoạn thơ tả chân. Hai nhân vật trong thơ diễn xuất sắc và tài
tình như những diễn viên điện ảnh gạo cội, nghĩa là Quang Tuyết đã miêu tả sinh
động được những gì xảy ra dưới gốc cây Dâu Da. Đọc vế thơ nầy ta như được ngắm
một hoạt cảnh có nhiều gam màu tươi sáng, với nhiều cử chỉ đáng yêu của hai
nhân vật, khiến tâm hồn ta tưởng như có tiếng nhạc êm ái, có tiéng cười trẻ
trung còn văng vẳng đâu đây.
Qua vế thứ ba là một đoạn thơ lâm ly làm xúc động hàng trăm, hàng
ngàn người của thế hệ đi qua trong chiến tranh.:
Nay Mùa Dâu lại về
Tình đã rất xa
Hai đứa chia tay khi quê vào chinh chiến
Cũng mùa dâu
Chuyến tàu đêm đưa tiễn
Sân ga lặng buồn
Anh bỗng hoá xa xôi
Tình đã rất xa
Hai đứa chia tay khi quê vào chinh chiến
Cũng mùa dâu
Chuyến tàu đêm đưa tiễn
Sân ga lặng buồn
Anh bỗng hoá xa xôi
Đây cũng chỉ là một màng trong hàng ngàn cuốn phim nói về sự
chia tay thời chinh chiến, nhưng nó không bao giờ là nhàm chán và nó cũng chẳng
bao giờ không dễ dàng làm cho người đọc xót xa, rơi lệ. Những chiến binh thời
xưa còn đó, dầu họ có chia tay hay không chia tay với người yêu khi lên đường
nhập ngũ thì họ cũng chứng kiến cả thời đại lao lung và cái tâm trạng chung khi
từ bỏ cuộc sống êm đềm vẫn in hằng trong tâm khảm họ. Những giới trẻ sinh ra
sau thời chiến đọc đoạn thơ nầy như khám phá thứ tình yêu lãng mạn, bi hùng
trong quá khứ. Vế thơ đã khuấy động dĩ vãng, khơi dòng ký ức, tạo bi kịch nhưng
nó vẫn đẹp, đẹp như thật muôn vàn mối tình chia tay trong quá khứ mà ngày nay
chúng ta nhìn lại. Quang Tuyết thành công ở đây, thành công khi kể mối tình làm
“đau thắt những mùa dâu đến” mà vẫn đẹp như những chùm dâu.
Đoạn kết bài thơ là tiếng thở dài:
Chỉ một lần thôi
Nếm vội đôi môi
Chỉ một lần - chua ngọt vị dâu tươi
Mà đau thắt mỗi mùa dâu đến...
Bởi chuyến tàu duyên không đưa người về bến
Mặn đắng nụ hôn đầu - thao thiết một mùa dâu
Nếm vội đôi môi
Chỉ một lần - chua ngọt vị dâu tươi
Mà đau thắt mỗi mùa dâu đến...
Bởi chuyến tàu duyên không đưa người về bến
Mặn đắng nụ hôn đầu - thao thiết một mùa dâu
Đọc đoạn kết bài thơ cho ta biết đây là tiếng sét ái tình. “Chỉ
một lần thôi” mà làm cho “đau thắt những mùa dâu đến” chứng tỏ mối tình này vô
cùng ngắn ngủi, đến và đi như tia chớp trên trời, làm đôi môi chưa hưởng hết
ngọt ngào đã trở nên “mặn đắng”. Nói thế thôi nhưng “mặn đắng” sẽ vơi đi trong
ngày tháng mà sự ‘ngọt ngào” thì đã lan tỏa vào tim và nằm luôn ở đó cho đến
ngày nay.
Dầu câu chuyện có thật hay chỉ là hư cấu thì mùa Dâu Da đem vào
thơ là một sáng tạo làm lạ, làm mới, làm cho mối tình có hương vị khác xa những mối tình đã được kể trên đời.
Những cuộc tình miền quê thường đi đôi với cây khế, cây cam, cây bưởi, cây cau.
Đem mùa Dâu Da vào thơ đã biến cuộc tình xảy ra ở miền trung du, vùng đất nên
thơ hơn, xa lạ hơn, lôi kéo sự tưởng tượng của người đọc đồi dào và xúc tích
thêm lên nhiều. “Mùa Dâu Da” không chỉ cho chúng ta thưởng thức hương vị tinh
khôi của một mối tình vừa chớm nở mà còn
cho chúng ta hưởng toàn bộ cái rạo rực của mùa, của tuổi trẻ yêu đương, của
cảnh sắc miền trung du với cây lá, với thứ quả ngọt và chua mà nếu nếm thử thì
khó mà quên được.
Và cuối cùng “Mùa Dâu Da” cũng làm se thắt linh hồn ai đó vì nhớ
thương.
Châu Thạch
