Mùa Xuân Thắp Sáng Khoảnh Lòng Tôi
- thơ Song Nhị
Vẫn cứ bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Mưa
với nắng giao duyên trời với đất
Hạo
khí âm dương hòa xung vạn vật
Chuyện
rất xưa vẫn cứ mới từng ngày
Lại
một mùa ào ạt lá vàng bay
gió
vi vút
hàng
cây im
nhánh
trơ
buồn
bất
động
Mưa
lất phất trên thảm đồi nâu thẫm
Trong
chân thân mạch nhựa chuyển luân hồi
Mùa
đông trầm miên trở giấc tinh khôi
Mầm
sinh hóa luân lưu vần xoay vũ trụ
Cây.
cỏ. lá. hoa. lộc non hé nụ
lại
tuần hoàn trời đất mở
vào
xuân
chuyện
lòng vòng như thế triệu nghìn năm
như
cõi sống quẩn quanh
Hạnh
phúc
Khổ
đau
Nhục
Vinh
Sống
Chết
Đã
mấy thời gian
đã
mấy kiếp đời
qua
vòng sinh diệt
sao
cõi nhân gian vẫn lắm chuyện đau buồn!?
Vẫn
cứ bốn mùa...
Thiên
hạ lại mừng xuân
Hoa
lại nở và loài chim ríu rít
Sao
ngoài kia loài người đang chém giết
Sao
khoảnh lòng tôi nặng trĩu u-huyền
Chờ
đến bao giờ bắt đầu lại kỷ nguyên
Hoa
nhân ái
thắm
nồng tâm nhân loại?
Chờ
đến bao giờ
từ
bốn phương
đàn
chim di tìm lại
mùa
xuân quê hương rộn rã đầu đời?
Có
những hẹn hò
thắp
sáng khoảnh lòng tôi...
Xuân
Quý Mùi 1-2003
Song Nhị
