Tuesday, January 13, 2015

đêm - thơ Xuân Bích









đêm vẫn chưa qua trời vẫn nguội
mùa đông chan chứa lạnh nguồn cơn
dăm ba xa vắng còn đâu đó
nhưng vẫn vô hình như trống trơn
                đêm thuở trần gian đêm vẫn đêm
                hoàng hôn gom xác nắng qua thềm
                đem về ủ nguội bên ghềnh thác
                như sợ ngày mai phai úa thêm
đêm thả cơn mê xưa gối đầu
nằm nghiêng như ván lệch từ lâu
hôm nay vẫn tưởng ngày xa cũ
thao thức đêm người trong bể dâu
                cứ mỗi hoàng hôn phai bóng ngày
                lời câm của nắng đọng vòm cây
                âm thanh nghèo cõi trầm luân nhớ
                bỗng thất thanh chìm trong khói mây
em có nghe thời gian lắng trong
tiếng chim đêm vỡ nhịp đàn lòng
em đi phương hướng đời lưu dấu
để mọi người khơi vơi đợi mong
                kỷ niệm vô hình như bóng điên
                quen về khơi mỏng chuyện cô miên
                cho đêm băng giá quên mình lạnh
                và để cho mùa nhớ lạc phiên
đêm sẽ qua dần như thế gian
những buồn vui cũ- mới xa- gần
bâng khuâng thao thức rồi ngơ ngác
những thấy đêm người sao bất an

                                                xuân bích