Chỉ Còn Lại Em và Quảng Trị - thơ Huy Uyên
Em theo nắng sớm chiều về chợ Sải
tôi mắt hoàng-hôn trong bóng hình ai
ký-ức vội qua trên hàng phượng đỏ
tình đầu tôi-lá-muối,giọt sương phai .
Quảng trị trôi nghiêng từng hàng cây cao
mây buồn bao năm rồi quên ng ủ
đợi ai đi lâu mãi chửa thấy về
đứng bên sông não lòng chuông chùa sắc-tứ .
Thương em guốc mộc qua hè phố
lặng bóng chợ quê quán hắt hiu
em che tay ngăn tóc theo gió
đường Gia-Long ngược bến sông chiều .
Cô đơn vây quanh bóng mặt trời
đêm thị-xã tối đèn con phố nhỏ
đường La-Vang thả sầu chơi vơi
cầu-ga-cũ tang thương từ độ .
Lối về Long-Hưng có còn đầy nắng
ngã ba xưa còn giữ hẹn hò
chia đời nhau kể từ ngày ra mặt trận
bỏ em buồn đứng khóc tình xưa .
Cỏ trải xanh mọc nép bên đường
em mơ tan rồi khung trời cũ
Hạnh-Hoa giờ giữ mấy thu vương
người về Triệu-Phong mây trời khép rũ .
Em mắt chiều rưng sầu Quảng-Trị
Thêm chi dài nổi nhớ
phố nhỏ đường xưa
quên đi hẹn hò một thuở
đứng bên sông đã vắng những chuyến đò .
Cửa Việt xa nhớ mấy Trung-Lương
đá gạch vàng phai tình Quảng-Trị
níu Hải-Lăng xưa với những lộ buồn
(ngày em đi tôi quay về phố thị
thôi hết rồi những ký-ức hoa hương) .
Huy Uyên
