Thơ Thăm Bạn Xưa Lúc Ốm Đau - Sương Biên Thùy
Được tin Lều Lá cho hay
Biệt Thư Thơ long thể bất an
Xem nửa con trăng nầy khó vượt
Nhớ xưa thi hào mạnh như voi
Cao lêu nghêu như con cò
Hai tay thỏng xuống quá đầu gối
Nhịp bước đong đưa như đang tango.
Biệt Thư Thơ, nhà Kim-Dung-học
Mở mắt ra là muội muội tỉ tỉ
Dạo này chắc đã đoạn tuyệt "Chị Năm"
Nên da dẻ hồng hào, người mập mạp.
Biệt Thự Thơ làm thơ như chạy đua
Đua với ai hay đua với thần chết?
Xem ra điều này rất không nên
Nghệ thuật cần tinh, không cần đa.
Nàng Thơ tôi ngạc nhiên về ông Bắc Ninh đồng
hương
Nhớ xưa, ngày đêm vài chục cái mail tra tấn
Không dưng im lặng như đã về thế giới bên kia
Không dưng trở lại gọi người ta là "ghệ già”…
Cảm ơn bạn đã nhắc tôi nỗi buồn nhược tiểu
Người đầu tiên in thơ-- thơ đầu tiên mở mắt Quảng
Trị
Xứ sở của văn chương nhưng lại ít thằng liều
Để thấy Sương Biên Thùy, tên liều mút chỉ:
Bán áo bán quần bán xe đạp in thơ!
Xưa ngu, buồn nỗi buồn nhược tiểu
Nay thông minh, buồn nỗi buồn đế quốc
Nghĩ cho cùng, chúng đều như nhau, chỉ khác
chút chút
Nghĩ cho cùng, làm thân nhược tiểu khó mà
yên.
Xin lỗi bạn ta đã nói lung tung phèng
Làm phiền lòng người bệnh đang cần tỉnh dưỡng
Thôi chúc bạn mọi điều an lạc
Chóng hồi sức để chạy đua với thơ tiếp.
Bạn không còn giao du với "Chị Năm"
là ta mừng.
Hi, hi…
Sương Biên Thùy
4/11/2014
