Cô Đơn - thơ Thy Lệ Trang
Họa bài Hư Ảo của Nguyễn Vô Cùng
Xin giữ vần cuối của bài xướng
Bậu đã xa và duyên c ũng xa
Mình ên lạc lỏng cõi ta b à
Ngỡ thân Trang Tử mang hồn bướm
Tưởng bóng Minh Hoàng khóc x ác hoa
Cúi mặt, ngậm ngùi sương lối có
Xòe tay, chua xót nắng n ương cà
Miệt mài năm tháng tìm vô vọng
Còn lại hiên đời chỉ bóng ta!
Thy Lệ Trang
Massachusetts
Thơ cũng xa rồi bạn cũng xa
Vườn không vắng lạnh chốn ta bà
Rằng hư vẫn tiếc bao chồi mộng
Biết ảo sao buồn mấy xác hoa
Tuổi ngọc sương mau đầu luống cải
Ngày xanh nắng vội giữa nương cà
Còn chi sót lại mà vương vấn
Bên nỗi đau dài một bóng ta.
Nguyễn Vô Cùng
