Quảng Trị Thập Niên 50, 60 - thơ Sương Biên Thùy
Quảng trị thập niên năm mươi
Nghèo xơ nghèo xác.
Quảng trị thập niên sáu mươi
Nghèo rớt mồng tơi.
Áo tơi lá, dép bình trị thiên
Đến trường vào lớp
Mang theo vũng nước, vũng bùn
Cát Nhan Biểu, bùn dơ An Đôn
Đất trộn phèn Hải Lăng, đất ải mùi phân trâu
Ba Bến.
Con trai đến trường còn mang theo roi chân
trâu
Cái nơm bắt cá, cái ná bắn chim
Cái mo tát đìa
Cái mo tát đìa
Cái hồn vô tâm
Nụ cười vô tư.
Nụ cười vô tư.
Con gái đến trường
Tóc kẹp đuôi gà
Hương thơm mùi sả, bồ kết
Tóc kẹp đuôi gà
Hương thơm mùi sả, bồ kết
Hoa lý, hoa ngâu, hoa lài
Cười che miệng,
Nói như chim hót
Đi như mèo
Nói như chim hót
Đi như mèo
Dịu dàng như cung phi
Liếc mắt đưa tình là điều xa lạ
Nói chi tới đá lông nheo.
Quảng trị thập niên năm mươi, sáu mươi
Những sáng mai lạnh buốt mùa đông
Mẹ gánh rau, chị gánh củi, cha gánh sắn/gánh
khoai
Tinh sương những sáng mai họp chợ trước khi
vào lòng chợ
Bến đò Gia Long, nơi đôi bờ Nhan Biểu - Quảng
trị
Bến đò cũng là nơi họp mặt những tình quê.
Và, cũng từ bến đò đó
Cũng từ gánh rau mẹ, gánh củi chị, gánh sắn/khoai cha
Làm nên Quảng Trị những ông Cử, ông Tú, ông
Nghè, ông Sĩ
Từ thập niên bảy mươi Quảng Trị đã ngon cơm
Quảng Trị không còn áo tơi lá, dép bình trị
thiên
Lớp học Nguyễn Hoàng không còn bùn lầy nước đọng.
Sông có khúc người có lúc
Quảng trị ơi, bây giờ đang ở khúc nào đây?
Chút chút suy nghĩ về quê hương
S ương Biên Thùy
9/2014
