Con Ốc Nhớ Quê - thơ Hoài Huyền Thanh
Lắng nghe tiếng ốc thở dài
Hốt nhiên nhẹ gót ra
ngoài rong chơi *
Con Ốc xù xì vui lắm!
Hôm qua nắng đã trở mùa
Thương nhớ một miền xa thẳm
Ngày về đau đáu trong mơ.
Ốc sinh trong mùa bão lũ**
Năm Thìn nước nổi
trắng đồng
Ốc cười ngây ngô củ ấu
Vô tư ngày tháng long đong
Trải qua bao mùa cách trở
Tân Huề thuở ấy xa xôi
Nghe như mênh
mang trong gió
Có hương lúa đẫm tim người
Viễn xứ ngoái nhìn cố quận
Thương sao con nước vỗ bờ
Cá linh mùa này trẫy hội
Bên triền điên điển vàng mơ
Con Ốc xù xì liên tưởng
Mai nầy giữa phố cùng quê
Nếu chọn cho mình tấc đất
…Quê xưa “một
cõi đi về”!
Hoàihuyềnthanh
*Thơ
Lê Đăng Mành
**Ý thơ Hà Nhữ Uyên
a1.jpg)