Friday, November 7, 2014

Nhớ Kiên Giang - thơ Viễn Thám 22













Tôi với ông chưa một lần gặp mặt.
Yêu thơ ông khi tuổi hãy còn thơ.
Tuổi học trò lưá tuổi cuả mộng mơ.
Khi vào lính thơ ông còn theo mãi.

Tôi cũng có một mối tình hoang dại.
Buổi quân hành nhớ màu tím hoa sim.
Nhớ người yêu còn lưá tuổi băng trinh.
Cài hoa trắng trên áo màu sim tím.

Chia tay em từ khi tôi vào lính.
Bước đăng trình chưa có dịp về thăm.
Cách xa hoài từng tháng lại từng năm.
Và xa mãi ngày tôi rời tay súng.

Thân tù tội xót thương màu áo trận.
Đêm rừng sâu nhớ từng buổi hành quân.
Nhớ những thằng em chia xẻ gian truân.
Và cô bé thích áo màu sim tím

Em xa rồi ngày tôi thay áo lính.
Con đường tôi về lạ bước chân tôi.
Điếu thuốc buồn dâng cay đắng lên môi.
Bài thơ cũ vọng về trong nỗi nhớ.

Quê hương qua rồi những ngày binh lưả
Áo tím ngày xưa nay biết đâu tìm.
Hoa trắng thôi không cài trên áo nưã.
Nơi chốn quê người nhớ mãi màu sim.

Viễn Thám 22