Friday, October 18, 2019

Trả Lời Dư Mỹ - thơ Hạ Thái 









Ta đã một thời sống đời khoáng đạt
Từng vẫy vùng dẫm nát đó đây
Thế thời phải thế đành treo kiếm
Ngựa gục cồn khuya nếm đắng cay!

Mười năm lạc dấu chân rừng rú
Cơm chẳng có ăn, áo chẳng ấm thân
Mười năm hoá kiếp người thành vượn
Nghe chuyện nghĩa ân chán ngấy tai!

Gặp nhau lại một ngày trên đất Mỹ
Chuyện hàn huyên chưa hết ngậm ngùi
Bạn Đông tôi Tây đều đất Trích
Ngẫm lại sự đời món nợ bó tay!

Có những bài thơ trao nhau gieo vận
Còn khớp như thuở nào điều trận ngang tàng
Chúng ta một thời từng xứt bứt xang bang
Chừ tìm hơi ấm sưởi đời tị nạn!

Ta cũng làm thơ vui chơi như bạn
Chữ nghĩa đùa qua ngày tháng khó khăn
Không mơ mồng tìm tí hảo danh
Thứ danh hảo chúng ta từng chia đủ.

Chiều bây giờ mùa xuân đồi gió hú
Ta ngồi đây đọc thơ bạn ngậm ngùi
Nhớ xưa và khi nỗi nhớ lên ngôi
Thì nhung nhớ kê hoài không hết chuyện!

Thôi, chúc khỏe - nhớ giữ tình thắm thiết
Của kẻ đồng thuyền đồng hội - bọn thất phu./-

Hạ Thái
(không nhớ ngày tháng, mà chắc sau ngày gặp nha tại Boston, 
mùa Thu/20217)

GỬI HẠ THÁI

Hai thằng mang máu cô hồn
Mười năm chiến trận vẫn còn sống đây
Từng nằm ôm súng ngắm mây
Thả hồn mơ mộng cho đầy túi thơ .
Nghĩ quân có được vài giờ
Mượn dăm xị đế vu vơ chuyện đời
Chuyện dưới đất, chuyện trên trời
Phố xưa mang đến tuyệt vời niềm vui.
Hai ta khinh bạt ngược xuôi
Gặp thời mạt vận mà bùi ngùi đau
Thằng tù trước, đứa tù sau
Thằng Nam đứa Bắc biết đâu ngày về.
Ngựa hồng chết giữa sơn khê
Đành thôi lỗi hẹn lời thề kiếm cung
Thôi đau cùng nỗi đau chung
Hỏi ai mạt mặt , anh hùng là ai ?
Lính già thơ thẩn lai rai
Đợi đủ " hai ngắn bốn dài " là đi
Chút phù danh nghĩ mà chi
Còn nghe hai tiếng cười khì là vui !

Dư Mỹ