- th ơ Tuyền Linh
Tôi ngồi quán cóc vỉa hè
Co chân lên ghế, tròn xoe
mắt nhìn
Triều cường cứ thế dâng
lên
Thanh âm hỗn tạp phía bên
kia đường
Xe chết máy lúc tan trường
Tiếng la ơi ới như dường vỡ
tung
Tai tôi được dịp lùng bùng
Mắt chăm chú dõi theo từng
người qua
Con đường bỗng chốc thành
sông
Thương sao thương những
bóng hồng của tôi
Cặp ôm sát nách vẫn rơi
Tay nào giữ cặp, tay nào đẩy
xe
Triều cường cứ thế vô tư
Dâng lên dâng mãi… mặc người
mặc xe
Tôi ngồi đâu có được yên
Liền ra trợ giúp mấy em
trên đường
Em nào tôi thấy cũng
thương
Em kia ướt vở, em nầy hư
xe
Trong tôi chỉ một con tim
Làm sao san sẻ mọi niềm đợi
mong?
Con tim không tuổi động
lòng
Nhìn em lội nước lội sông
thật buồn
Thân ngà vóc ngọc còn đâu
Mấy ông phụ trách cống cầu
thấy không?
Mưa tuôn ướt cả Sài Gòn
Triều dâng ngập hết tâm hồn
tôi đây
Xót dân, xót nỗi đọa đày
Xót em, xót cả cặp đầy nước
mưa
Mai về hong - biết có khô?
Hay là ướt mãi… tình thao
thức tình !
Tuyền Linh
