- Như Thu
Chị Em Minh Châu Trời Đông thương mến,
Không có niềm vui nào Như Thu có thể so sánh với
niềm vui đến từ MCTĐ! Chỉ là muốn chia sẻ
một bài thơ cũ thôi, nhưng trong vòng một ngày Như Thu nhận được bảy bài họa rất
ư tuyệt vời!
Thử hỏi không vui mừng sao được hè? Mỗi bài mỗi vẻ, ý thơ dạt dào
tình cảm, vần điệu hài hoà êm ái!
Sáng nay, bỗng dưng Như Thu tự nghĩ nói lời
"Cám Ơn" cũng chưa đủ, tại sao mình không ghi lại lời cảm nhận như
năm vừa qua chứ?
Thế là không chần chờ nữa, nhanh tay vội ghi liền.
Như Thu không có ý bình luận thơ mà sẽ trích từ ba hoặc bốn câu ưng ý của mỗi
bài, rồi viết lại cảm nhận của mình.
Vậy ngay bây giờ xin mời quý chị em cùng các bạn
thử vào xem những lời chân tình viết từ tấm lòng của Như Thu, qua các bài họa dễ
thương theo thể Đường luật (Thủ nhất thanh-Bát vĩ đồng âm) như thế nào nhé!
**Chị hiền Phương Hoa đã ưu ái tặng bài họa đầu
tiên với tựa đề chan chứa niềm yêu thương "NHỚ NƯỚC VIỆT XƯA"
Có lẽ chị đã rời Việt Nam cũng khá lâu, do đó lòng
chị mãi thương nhớ quê nhà, cây đa bến nước, nhớ tên những con đường, ruộng lúa
bạt ngàn, mái trường xưa...làm sao quên được phải không nào?
Bên cạnh những hình ảnh thân quen đó, xin phép chị
cho Như Thu hơi chủ quan một tí dường như chị còn nhớ cả cánh mai vàng lao xao
trước ngõ khi xuân về, nhớ vạt nắng oi nồng của mùa hạ trên những con đường
làng quê, nhớ trẻ con vui đùa bên chiếc lồng đèn đón trăng rằm khi mùa thu đến
và cho tới khi có những cơn gió bấc se lạnh, cũng là dấu hiệu báo mùa đông sắp
trở về.
Đây chính là hình ảnh gợi nhớ nhiều nhất nên chị
đã thốt lên:
NHỚ lại khi trời nổi gió đông
Chưa hết, chị còn nhớ mỗi sớm tinh mơ bà con xóm
mình đã rộn rịp kéo nhau ra đồng, họ lom khom cắm những cây mạ xanh non xuống
bùn. Trong nhóm người lam lủ ấy có cả dáng mẹ hiền dấu yêu:
NHỚ ôi! Dáng mẹ lội ngoài đồng
Hãy hồi tưởng lại nước Việt Nam mình thủa xưa rất
đẹp nhờ phong cảnh hữu tình với đồi thông thơ mộng, sóng biển rì rào, ruộng lúa
phì nhiêu...
Giờ đây không còn như xưa! Lòng chị Phương Hoa hụt
hẫng!
Cùng xem câu kết nghe thương chi lạ!
NHỚ nước Việt xưa bạn biết không?
Nhớ lắm chị Phương Hoa ơi!
**Phàm con người ai cũng có những nỗi vui buồn đan
xen...gặp gỡ, chia ly, thành công, thất bại, tiễn bạn, tao phùng, hạnh phúc, khổ
đau, xa cách người thân...
Riêng chị Vi Vân của chúng ta đã chia sẻ qua bài
BUỒN LẮM chị diễn tả quá ư tuyệt vời, hiện hữu trong mỗi người con xa xứ, chị
đã từng khóc cho quê mình ngay cả trong giấc mộng. Chao ôi thương quá!
BUỒN khóc quê hương, dù chỉ mộng
Một chút bâng khuâng một chút chạnh lòng, bỗng chợt
trong tâm khảm nhè nhẹ gợi lên thước phim quay lại những cuộc hành trình gian
nan, đầy bất hạnh của người thân, bạn hữu. Có người chọn đường biển, cũng có
người đi bằng đường bộ nguy hiểm muôn vàn!
Tủi thân làm sao khi người viễn khách âm thầm chôn
kín niềm tây nơi xứ lạ, không thể nói nên lời... Để được bước chân trên bến bờ
tự do cũng đổ khá nhiều máu, lệ tuôn rơi, đau buồn quá đi thôi!
Mặc dù sống trong một nước văn minh, vật chất dư
thừa nhưng không vì thế mà chị quên đất nước, dân lành còn ở lại quê nhà đầy dẫy
bất an!
BUỒN thương đất nước trong tay Cộng
Đêm về lắm suy tư, ray rứt chị thầm hỏi:
BUỒN kiếp lưu đày có đáng không?
Thương xót cho mảnh đời lưu vong! Nỗi buồn của chị Vi Vân cũng chính là nỗi buồn
của Như Thu đó chị ơi!
**Tiếp theo Như Thu xin mời quý chị em mình đọc
thơ của chị Kim Phú nữa nha!
Hai câu đề của bài MONG LẮM cảm động quá chị ơi!
Tình thương ấm áp của chị luôn thầm mong sao những cụ già tránh được cơn gió lạnh
mùa đông được gửi gắm qua câu:
MONG già đở rét, gió đầu đông
Như Thu cũng mong như chị hiền!
Sau đây chị em chúng ta hãy nhìn ra thế giới bên
ngoài, có biết bao mảnh đời khốn khổ, bất hạnh, lang thang đầu đường cuối nẻo
mưu sinh. Áo mỏng rách bươm, đứng chờ thực khách cho chút cơm thừa các em là những
đứa trẻ mồ côi, bị lãng quên không nơi trú ngụ, vì thế chị cũng thầm mong:
MONG trẻ không bươn nắng cháy đồng
Đa số chúng mình cũng từng nghe "văn tức là
người" chính vì thế mà thơ chị đã gói ghém tâm hiền hoà, vị tha yêu người
của chị Kim Phú, quả thật không sai tí nào!
Như Thu xin mời quý chị xem nữa nè:
MONG no lành, kẻ khốn cùng…không.
Chị vẫn se tròn ngọn bút qua câu kết. Tuyệt lắm chị
Kim Phú ơi!
**Thật may mắn vô cùng chị Sao Khuê đã thương mến
tặng Như Thu bài họa có tựa đề HƯỚNG VỀ QUÊ, chị đã chọn chữ MONG trùng hợp như
thơ của chị Kim Phú.
Ai ai cũng biết một năm có bốn mùa Xuân, Hạ, Thu,
Đông. Sự tuần hoàn của đất trời bốn mùa thay đổi nối tiếp nhau, không ngừng nghỉ.
Mùa đông là mùa khắc nghiệt nhất, thời tiết lạnh tái tê, thương cho những ai không
nhà co ro dưới gầm cầu, mái hiên...
Chúng ta hãy lắng nghe niềm mong ước của chị Sao
Khuê thật nhỏ nhoi nhưng tấm lòng luôn rộng mở!
Mong cho đủ ấm hết tàn đông
Thương quá mà, phải hôn? Chưa hết đâu, chị còn có
trái tim nhân hậu, ngoài sự ấm áp ra chị cảm thấy chưa đủ hình như đang thiếu
thiếu gì đó, à thì ra chị vẫn còn:
Mong được cơm no, cá ngập đồng
Đơn giản vô cùng, chao ôi thích quá!
Cho dù chị ở phương trời xa thẳm, nhưng lòng vẫn
hướng về quê nhà, vẫn thầm mong giới trẻ noi gương hai Bà Trưng tài cao đức trọng
và vua Quang Trung Nguyễn Huệ anh hùng kiệt xuất.
Mong người thiếu nữ gương Trưng Trắc
Mong kẻ thiếu niên Nguyễn Huệ lòng
Mong lắm phải không chị mình ơi!
Có lẽ bây giờ tin quý chị em Như Thu rồi chứ gì?
Hay quá phải không vậy?
**Hình ảnh đẹp nhất của làng quê là những cánh đồng
lúa chín như một tấm thảm nhung lát vàng,
nếu như chúng mình ngắm từ xa tạo nên cảm giác thật dễ chịu đầy thú vị! Do đó chị Tường Thuý đã:
Ước cho vàng lúa trổ đầy đồng
Không có nỗi đau nào của người cô phụ mỗi ngày phải
đối diện với chính mình trong căn nhà trống trải, quạnh hiu, chăn đơn gối lẻ.
Trên thế gian nầy không chỉ một mà rất nhiều những người cô phụ. Chị đã xót
thương nỗi lòng của họ vì thế bài họa ƯỚC MƠ được sáng tác bởi chị Tường Thúy
chúng ta thử xem nè:
Ước người cô phụ thôi trông ngóng
Tội làm sao!
Bao nhiêu niềm mơ ước thì bấy nhiêu niềm hy vọng!
Nếu chị đồng ý với Như Thu thì chớ suy nghĩ bận tâm mà chi:
Ước thế khi nào thất vọng không?
Đừng lo lắng nhé chị Tường Thuý của chúng tôi ơi!
**Đọc qua 5 bài họa có ai chán chưa vậy? Nếu chưa
thì chúng ta xem tiếp bài thứ sáu qua tựa CHỜ của Thuý M nhé!
Ngoài sự chờ đợi mùa lúa chín vàng nở rộ trên những
cánh đồng bao la bát ngát. Và cứ mỗi độ thu về, Thuý M còn đưa chúng ta thăm viếng
quê, rồi để cùng thưởng thức nhiều món ăn đặc trưng của mỗi vùng đậm đà ngon miệng,
không thể nào quên được!
Ôi chao thích lắm phải không mọi người? Đặc biệt nhất là cốm được chế biến thành nhiều
món ngon khác nhau chẳng hạn như chè cốm, bánh cốm, xôi cốm... hương vị thơm lừng
được thưởng thức bên cạnh người thân, giòn giã tiếng cười, hỏi khách đường xa
có vui không?
CHỜ cho hương cốm mênh mang gợi
Mặc khác chúng ta hãy cùng Thuý M thương cảm cho
những cặp tình nhân đã yêu nhau nhưng họ chẳng được gần nhau. Đau đớn, hụt hẫng
vì hai phương trời cách biệt nghìn trùng, để dạ hoài thương nhớ, nhớ thương...mỏi
mòn ngóng đợi!
Chờ mắt mỏi mòn, khô héo dạ
Dường như có một chút e dè, nghi ngại:
Chờ mãi một người, biết đến không?
Hãy gắng chờ thêm, người sẽ đến mà, vững niềm tin
nha Thuý M!
**Còn đây là bài họa sau cùng mà Minh Thuý đã tặng
Như Thu có tựa đề SẦU. Xin mời tất cả chúng ta vào xem nhé!
Trước hết Minh Thuý bày tỏ niềm nhớ quê da diết phải
chăng bạn hiền xa xứ đã nhiều năm? Làm người viễn khách tạm dung nơi đất lạ, hỏi
ai mà không khắc khoải bồi hồi nhớ quê? Bất luận khi xuân đến, hạ về, thu qua,
đông lại. Bốn mùa xoay chuyển tuần hoàn mỗi năm, nhưng có mùa đã khiến cho Minh
Thuý sầu nhớ miên man nhất đó là tiết lập đông.
SẦU nhớ quê mình lúc lập đông
Đúng vậy, khi thời
điểm từ tiết lập đông bắt đầu nhiệt độ xuống thấp trở nên lạnh giá vô cùng, se
sắt tim nồng của người con sống trên xứ lạ quê khách. Buồn lắm bạn ơi!
Cũng như có lần nghe tin lũ lụt kéo về khiến cho
bà con láng giềng hoảng hốt, vội vã bồng bế con thơ, cuộn nhanh nào là áo quần,
những món cần thiết...Đến khi trở về thấy hoa màu ngập úng, bè cá, trại gà bị
cuốn trôi...có nhiều gia đình trắng tay sau cơn lũ. Nỗi sầu lại nhân đôi phải
không bạn hiền?
SẦU khi lũ lụt ngập nương đồng
Đêm nay, bạn tôi một chút băn khoăn, nhìn thật lâu
vào đôi mắt Mẹ thì thầm hỏi:
SẦU lắm đêm về Mẹ biết không?
Nghe rồi chợt cảm thương nàng nhiều hơn nữa!
***
Quý chị em chắc tin Như Thu rồi, bảy bài họa quá
tuyệt vời phải không nào? Như Thu xin gửi lời cám ơn quý chị Phương Hoa, Vi
Vân, Kim Phú, Sao Khuê, Tường Thúy, Thuý M & bạn hiền Minh Thúy nhiều nhé!
Bảy đoá hoa hồng thơm ngát đã tạo nhiều cảm xúc
trong từng câu, từng con chữ qua mỗi bài họa, giúp cho Như Thu làm gan có được
bài viết nầy. Thú thật Như Thu viết theo cảm nhận (chủ quan), nếu như có hiểu
sai, không vừa ý hoặc thiếu sót...xin cả nhà thứ lỗi cho. Mong lắm thay!
Như Thu kính chúc gia đình MCTĐ sức khỏe dồi dào,
thân tâm an lạc và hạnh phúc nhé!
Thương mến,
Như Thu
08/10/2019
