Tìm… - thơ Tuyền Linh
Sau té ngã bên bờ vực mưu sinh
Anh
quay lại tìm em cuối đường tình lỗi hẹn
Biết
là không thể nào, nhưng anh vẫn kiếm
Sợi tơ lòng mấy ai dứt được bao giờ (?)
Sài Gòn bấy giờ ôm nỗi nhớ ngu ngơ
Cơn nhớ cứ mọc dài theo lộ cũ
Đường Nguyễn Tri Phương bỗng trở nên quyến rũ
Anh
nhặt từng dấu chân em cất giữ vào tim mình
Mùa thu lại về với bao sắc thái lung linh
Vậy mà em vẫn bặt tăm trên con đường ký vãng
Anh lặn lội hăm hăm qua phà Rạch Miễu
Cái bến phà xưa nay anh chẳng biết tí nào
Thế mà cảm xúc ngọt ngào vẫn cứ thế dâng cao
Giác quan anh cho anh điều kỳ diệu
Thu
nơi đây chưa thấy heo may yểu điệu
Hôn nhẹ mắt môi người tìm kiếm tinh nhân
Vậy mà anh thấy có cái gì đó thật gần
Hình
như hương em còn đâu đây thì phải ?
Ôi, lời
nói vô ngôn của em cứ vang vọng mãi
Thật
gần…thật gần…rồi bỗng thật xa…
Có đúng thế không em, giữa trời nước bao la
Tâm thức đánh lừa anh, hay anh đánh lừa tâm thức
?
Bến Tre đâu, cho anh gởi chút tình hiện thực
Vô
vọng hôm nay hay vô vọng dài lâu…?
Tuyền Linh
2009
