Xuân nồng, hương thắm hây hây
Mơn man gió nhẹ ru mây hững
hờ
Phong sương phủ ánh trăng mơ
Tịch liêu đơn bóng, thẫn thờ
bên song
Xuân tươi, sao héo hắt lòng
Mẹ đâu còn nữa, ngồi mong con
về
Mỗi lần mai đỏ phố quê
Dõi xa bóng mẹ, sơn khê ngàn
trùng
Sương đêm giăng mắc, mông
lung
Vẫn trong nhang khói, chân
dung mẹ cười
Canh khuya thổn thức, bồi
hồi…
Giọt thương, giọt nhớ, giọt
đời đắng cay
Chén xuân chưa nhắp đã say
Giật mình nghe giọt tháng
ngày quạnh hiu
Phố xuân xanh, đỏ dập dìu
Cô đơn con khóc, bên chiều
tàn xuân.
Nhật
Quang
