Thursday, November 8, 2018

Người Đứng Lại Bên Sông - thơ Huy Uyên










Chen giữa đam mê nụ cười và ánh mắt
Hạnh-phúc xưa quay vội trở về
Quê nhà,thành sầu còn mất
Dặm đường hoang giấc ngủ sơn-khê.

Phải em bến cũ dịu-dàng
Thuyền luân-xa nổi chìm từ đó
Trên tay bầy rắn hổ-mang
Đậu kín quanh người cắn mổ .

Phải em những bước chân lặng l
Ngồi buồn dưới cội bóng hoàng-lan
Phiêu-bồng mấy chặng đời oan-nghiệt
Mang chi thêm dấu vết tật-nguyền .

Treo lên cao mối tình tuyệt-vọng
Giấc mộng cũ Cúc-Hoa cháy lòng
Phương ấy ngợp đầu chân ngọn sóng
Chôn đời ai tận đáy mê-kung .

Nặng lòng trần-thế mất còn
Lòng đau kim châm ngày trước
Soi khuôn mặt nhau cuối cùng một lần
Cô-đơn dẫn-dụ em còn mất .

Em xưa đằm thắm kiều dáng mộng
Bay đi hoài ơi đôi cánh chim
Ngồi lại bên cầu nhìn chân sóng
Thương ai bao khúc nổi chìm .

Dòng lệ em khô phút cuối cùng
Về lại bên tôi ầm ào tạc-đạn
Đoạn cuối những người cô-đơn
Thôi còn chi đâu mà rao bán !

Thương tôi bảy-mươi-năm lặn hụp
Bên em lắm nổi truân-chuyên dịu-dàng ...

Huy Uyên