- thơ Huy Uyên
Chạy quanh những bức tường
sơn trắng
Mang theo ác-tính tâm-hồn
Cửa sổ gian phòng đóng
kín
Giam lỏng phận đời vây
quanh.
Đau-đớn giả vờ đi rong
Nghĩ về những buổi cùng
em bên cầu Phụ-Ngọc
Mộng-tưởng chao nghiêng
tuổi xuân
Hoang trôi bất-ngờ về
theo nỗi chết .
Có phải tôi níu tay em cầm
giữ
Tháng ngày chôn lấp những
nụ hôn
Tôi nhìn em trước khi lên
bàn mổ
Đoạn cuối gia-tài để lại
trái tim .
Tôi mở mắt chờ ai
Em có đổi thay buổi giao
mùa bỏng cháy
Trong phòng sáng
đèn, trái, hoa
Giấc mơ về cùng ai bên cầu
Phụ-Ngọc .
Lại cuồng-quay ác-tính
Cầm giữ trong tay mịt mù
Gởi lại cho em dương gian
chạy trốn
Tôi lặng im lẩn khuất tay
chào ...
Huy Uyên
(BV/ĐHYD/TPHCM/23-11-2018)
