- th ơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Nhắc chuyện xưa như vẽ vời
huyền thoại
Ngọn gió diệu kỳ thổi đến
thần kinh!
Những mái lầu cong lưỡng
chầu long phụng
Khúc Nam Ai điệu ca Huế rất
tình!
Cố Đô đó là một trời kỷ
niệm
Vùng tuổi thơ hoa mộng dễ
gì quên
Ánh trăng mơ lọc qua tàn
cổ thụ
Trầm hồi chuông lạnh lẽo
mỗi từng đêm.
Khi rời Huế là khởi mùa
binh lửa
Buổi chia ly quả bịn rịn
vô cùng
Ngó nhịp cầu rồi ngước lại
dòng sông
Trông bến cũ thuở qua đò
Thừa Phủ
Chuông Linh Mụ mỗi sáng
mai vọng đỗ
Tiếng mõ loan Diệu Đế thức
hừng đông
Kìa Đông Ba Gia Hội nối
liền dòng
Có xa mấy, ghe lườn qua cồn
Hến...
Huế một thời ươm vô vàn
trìu mến
Con đường trăng Thành Nội
ngõ Đặng Dung
Mái nhà thân thương tuổi
nhỏ nương thân
Lớn dần lên nhờ bát cơm
Phiếu Mẫu .
Những tên xưa nào Hiếu
Nhơn, Trung Hậu...
Này Trung Tích nọ Bộ Học,
Bộ Tham ...
Từ ngã... Anh Danh dẩn đến
Viện Bảo Tàng
Di Luân Đường ... trơ hai
hàng tượng đá...
Hình thái Huế một thời
răng nhớ quá!
Súng thần công lời gió lộng
cao tầng
Xa Huế rồi mà cứ mãi bâng
khuâng
Giữa Sài Gòn đã nhiều lần
bật khóc...!
Nhạc quán khuya nghe lịm
hồn thổn thức
"Về miền
Trung"buồn da diết mần răng !
"Ai ra xứ Huế"
thấm thía chi bằng...!
Lau nước mắt nghe
"Mưa trên phố Huế"...!
Ôi Huế !... Ở thì buồn đi
thì nhớ!
Thành quách rêu phong gói
kín nỗi niềm
Để xa rồi nỗi nhớ cứ triền
miên
Lá vàng rơi trên dấu hài
cung nữ !
Chừ đem Huế theo bước
chân viễn xứ ...
Cả tiếng mưa rơi / cổ
kính con đường
Bến sông qua có tên những
ngôi trường
Gom buồn vui quay vòng về
dĩ vãng...
Huế của một thời kiêu sa
lãng mạn!
Dấu hoang tàn cổ kính ngự
trong ta...
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Aug/30/2018
