Từ trong tranh em bước xuống đời
tôi
Mang theo cả một khung trời cổ
tích
Tự thuở nào em dệt lụa quay tơ
Trong hương trầm tôi viết tiếp
bài thơ.
Em và tôi không gian xa vời vợi
Thật và hư ước vọng mãi đầy vơi
Em nồng nàn sâu lắng nét Tây Thi
Ngàn năm trước ngàn năm sau huyền
thoại.
Em trong tranh thật gần mà xa lạ
Tôi mệt nhoài giữa bão tố phong
ba
Đi giữa đời mà vọng tưởng u mê
Nên cứ mãi sân si vòng tục lụy.
Tôi gã khờ tìm em từ vạn kỷ
Để trong mơ nối lại chuyện ngày
nay
Em dịu dàng dang rộng cả vòng tay
Đến đời tôi dẫu muôn trùng xa cách.
Hoàng Yên Linh
