truyện ngắn
Từ xa nàng đã thấy chàng
đứng chờ ở một bóng râm mát mẻ giữa bụi mía lóng nâu cao cao quen thuộc ven bờ
ruộng, nàng đến gần và hỏi nhỏ:
-Anh đi họp ở Sài Gòn vui
không nè?
Chàng trai trả lời tiu
nghỉu:
-Hông!
Nàng nghịch ngợm:
-Chu choa! Đi chơi cả
tháng trời mà mang về còn có mỗi một cái “hông” cộc lốc vậy sao anh?
Chàng pha trò:
-Mang về đủ cả… hai hông
chứ em!
-Đủ mà sao anh nghiêng
nghiêng, chao chao vậy?
-Tại anh có cái này tặng
em mà chưa muốn đưa ngay bây giờ
-Hổng sao! Chút nữa anh
đưa cũng được. Mà sao anh không vui?
-Đúng như dân mình nói đó
em, tụi nó đổi tên Sài Gòn ra “thành Hồ” nên chỉ cần mưa mấy ngày là nơi nơi đều
biến… thành… hồ, y như ngoài miền Trung mình luôn. Lụt lội khắp nơi. Chiếc xe đạp
của dượng anh đâu phải là chiếc ghe mà có thể chèo đi đó, đi đây được. Suốt
tháng cứ “đạp lụt” mà đi họp trên nước vì nhà anh em con lính VNCH ai cũng ở
khu nghèo cả. Bù lại, nhờ nước ngập dơ bẩn mà hổng sợ bị bọn công an rình mò,
theo dõi vì bọn cán bộ thèm lui tới làm gì những chỗ ngập lụt.
Chẳng ai dại chi mà làm từ
thiện cho chúng ăn. Anh bị ướt cả quần áo mà đem theo có mấy bộ thôi, giặt
không biết phơi đâu cho khô nên ban ngày không phải họp hành, anh tát nước và phụ
với cô dượng dọn dẹp đồ đạc đưa lên chỗ khô ráo. Đến nỗi trong xóm có đám tang
mà quan tài cũng phải lội nước, mấy đứa nhỏ vừa dò dẫm từng bước trong nước bẩn
đục vừa khóc tèm nhem theo mẹ của chúng, trong khi cả nhà gào thét, than van vì
bị đảng chiếm đất, chiếm nhà thấy mà thương!
À! Có thể nhóm anh em
mình sẽ được đưa ra Đại Lộc hay Điện Bàn nhận công tác mới, đồng thời giúp đỡ
đoàn thanh thiếu niên đầy nhiệt huyết, hậu duệ của QL VNCH đối phó với những tổ
chức trá hình của bọn giặc Hán.
-Nghe mà tội nghiệp trẻ thơ quá! Ngoài đó em
có nhiều bạn bè, mình sẽ dễ hoạt động hơn trong này. Anh đừng lo! Có lệnh sinh
hoạt nhiều không anh?
-Nhiều lắm em! Mình sẽ họp
anh em vào cuối tuần này, rồi em sẽ rõ những trách nhiệm mới. Anh kể tiếp chuyện
lạ đường xa nè: đám tang của dân thì thê thảm vậy, trong khi đám ma nhà mấy tên
cán bộ ở nơi cao ráo, sang trọng thì lại bày trò mướn mấy “Cái Bang Lếch, Ghê”
về nhảy khỏa thân đó em.
-Răng lọa rứa? Chỗ cao
ráo thì cần gì lếch ghe? Mà Lếch Ghe hay Lếch Ghê? Khóc mướn chi mà kỳ? Răng
không mặc áo tang mà lại khỏa thân để nhảy?
-Lếch ghê! Đó là cách mà
gia đình anh đặt tiếng lóng cho những người đồng tính luyến ái vì không muốn lỡ
lời ở chốn đông người rồi xúc phạm đến những người bẩm sinh ra đã vậy. Lếch là
từ tiếng Anh: “Lesbian” có nghĩa là đồng tính nữ, còn Ghê: tiếng Anh là “Gay”:
dành cho đồng tính nam.
-Em nghe nói còn có: ái
nam, ái nữ, bóng lộ, bóng kín, pê đê, lưỡng tính nữa hả anh?
-Ờ! Lộn xộn lắm! Thời buổi
này có những sinh viên “con ông cháu cha”, hay con nhà “đại gia”, sinh ra bình
thường nhưng bày đặt đua đòi cho ra vẽ “ngầu” hoặc là để bán thân kiếm tiền nữa
đó em. Ba anh nói:
“Bọn trưởng giả đỏ học
làm sang này chúng bày ra nhiều trò thật là quái dị để ăn chơi cho hết tiền đã
bóc lột của dân mới vừa bụng chúng, còn bụng của dân thì chúng đem đi móc trống
hết để bán nội tạng cho giặc Tàu!”
Giặc Tàu tràn lan khắp
hang cùng, ngõ hẻm! Bây giờ không cần vô Chợ Lớn cũng thấy toàn Tàu là Tàu! Mà
thôi! Mình đừng nói chuyện hông vui nữa nghe em. Anh tặng em cái này nè! Chậu sứ
này của anh em mình từ bên Ý mang về tặng chứ không phải của Tàu đâu nha
Lúc này chàng mới lôi từ
đàng sau lưng ra, trao cho nàng một túi quà to và một chậu bông mồng gà màu đỏ
nhung rực rỡ, được trồng trong một cái chậu bằng sành trắng tinh có vài nét vẽ
bay bướm tên của hai người đan vào nhau rất tình tứ, chen trong lá là một cánh
thiệp hồng hồng. Nàng bẽn lẽn nhận quà rồi hỏi:
-Hoa đẹp quá! Sao hôm nay
anh cho em màu đỏ mà không hoa vàng?
-Má nói quà Xuân màu đỏ mới
hên!
-Chưa Tết mà! Rồi mồng gà
có hên hông nè?
-Anh hy vọng là sẽ gặp
hên. Đầu năm tặng mồng gà là đúng đó! Anh thường tặng em hoa vạn thọ vì ông bà
bên Nội của anh rất thích loại hoa này. Từ ngày ông và Ba của anh bị vô tù rồi
bị đưa ra Bắc “học tập”, Bà và Má của anh ở nhà “tập” chịu khổ đủ thứ để “học”
gồng gánh ra Bắc thăm nuôi hai người. Càng thăm, hai người phụ nữ càng thấy chồng
con của mình khó sống nỗi với chế độ mới, nói chi là trở về lo cho gia đình,
nên sau đó họ phải vất vả “học” tự làm đủ thứ nghề để nuôi con và tiếp tế cho
chồng, trong đó có nghề “tập” trồng hoa rồi gánh ra chợ bán. Gần 15 năm sau Ông
và Ba mới được bọn chúng thả về, họ phụ trồng và đem bỏ mối hoa cho các tiệm
nhiều hơn là bán lẻ. Mỗi lần Ông hay Ba hái hoa vạn thọ cúng Ông Bà bên Nội và
Má, anh cũng lựa mấy chậu bông mồng gà đem về Phú Bông cúng bên Ngoại là mắt Ba
anh u buồn thấy thương lắm em à! Ba nói: “Đó là 2 loại hoa mà ông bà của ba má
đã thích nhất”. Từ ngày nghe Ba anh nói thế, anh cũng bắt đầu thấy thích hai loại
hoa này hơn tất cả những loài hoa khác. Lúc nào Ba ra chọn hoa, anh cũng lựa một
chậu bông vạn thọ đẹp nhất để dành cho em là vậy. Từ sau tháng Tư năm 75, trừ
hoa mồng gà ra, ông Nội và Ba của anh rất ghét màu đỏ. Hôm nay anh chọn hoa mồng
gà và khấn bà Ngoại phù hộ cho hai đứa mình, anh hy vọng…
Nàng ngậm ngùi:
-Ngoại chắc chắn sẽ phù hộ
anh và em! Mà anh viết gì trong thư cho em nè?
Nàng lần mò toan mở thiệp
ra xem thì chàng ấp a, ấp úng:
-Hay là… em để về nhà rồi
hãy… đọc nghe
-Sao vậy? Hổng đọc ngay
bây giờ được sao? Viết cho em sao hổng cho em đọc?
Chàng lại lúng túng, lúng
ta:
-Vậy thì…nếu… muốn, em cứ…
đọc đi! Anh… dời xe đạp qua bên kia cho đỡ nắng nghen?
-Dạ!
Nhìn màu hồng bì thư,
nàng chợt nghĩ đến thiệp cưới nên cứ tần ngần: hôm nay sao chàng là lạ? Người
Ta cũng biết mình rất ghét màu đỏ kia mà. Thư sao dày cộm mà không phải giấy
pelure mềm mỏng như thường khi? Hôm nay gặp nhau sao lại đưa thư? Hay là Người
Ta… lấy vợ? Thắc mắc vừa chỉ thoáng qua thôi mà tự nhiên tay nàng run run và
nghi nghi, cuối cùng nàng quyết định: thôi, không thèm đọc làm chi, mình không
muốn nhìn thấy tên Ai Đó thế vào vị trí tên mình bên cạnh tên của… Người Ta.
Đúng là sắp cưới ai rồi! Hèn chi ngượng ngùng trao thiệp mà không cho đọc ở
đây, lại còn lo… xe bị nắng. Mắc mớ chi không lo cho… người mà lo cho con ngựa
sắt? Nàng nghe nghèn nghẹn trong tim, mằn mặn trên môi nhưng vẫn cứ ngồi yên bất
động, mặc cho nước mắt rơi rơi trên đóa hoa vô tội…
*
Lâu thật lâu chàng mới trở
lại với nàng và ngại ngần ngồi xuống bên cạnh, ban đầu chàng chỉ dám liếc nàng
len lén thôi, rồi chợt hốt hoảng khi thấy những giọt nước mắt rơi trên đóa mồng
gà. Chàng lo lắng và hồi hộp vô cùng nhưng không biết bắt đầu thế nào, tưởng
như tận thế đến nơi với sự yên lặng đã kéo dài quá lâu của hai người. Mãi rồi sốt
ruột quá nên chàng phải bắt đầu câu chuyện để chấm dứt một niềm… hy vọng:
-Mình không thể phải không em? Mấy
hôm nay anh đã thấy… “họ”. Trong nhà xem ra… vui vẻ hẵn lên. Anh đã… chậm một
bước để… nói với em điều mà anh… không dám nói từ lâu?
Nàng ngước nhìn chàng bằng ánh mắt lạnh lùng như tảng băng:
-Em đã đoán đúng mà! Hèn chi gần
đây em thấy anh hơi… là lạ, nhất là hôm nay lại đưa cho em hoa đỏ này. Em không
dám nhận hoa và thiệp hồng này đâu, cho em trả lại anh nghe.
Chàng đỡ chậu hoa và tấm thiệp, tâm
trạng buồn bã rũ xuống như những lá mía úa vàng ở một góc ruộng đang chờ người
đốn đi để thu hoạch những lóng mía mập tròn đã ngả màu đen sậm , nhưng chàng đặt
chậu hoa trở lại trên tay nàng, rồi luồn xuống bên dưới chậu tấm thiệp:
-Vậy thì em hãy giữ lại,
xem như quà cưới anh tặng em đi. Anh chúc em hạnh phúc với… “họ”.
Nàng giương đôi mắt tròn
to đen láy nhìn chàng:
-“Họ” nào vậy anh? Mà ai
cưới hỏi? Sao lại chúc em? Phải chúc anh mới đúng chứ?
-Em lấy “họ” sao lại chúc
anh?
-Lấy ai?
-Thì người ở Sài Gòn về mấy
hôm nay đó. Anh thấy em ra vô cười tít cả mắt, suốt ngày cứ lăng xăng đi chợ và
nấu ăn. Hôm kia anh còn thấy em với “họ” bắt cá trong ao rất tình tứ, rồi em xối
nước cho “họ” rửa chân nữa kìa.
-A! Anh nói anh của em đó
hả?
-Ừa! Của… em chứ hổng lẽ
của… anh?
-Dĩ nhiên là từ hồi sanh
ra đến giờ em đã là em của ảnh rồi thì ảnh phải là anh của em chứ làm sao làm của
anh được.
-Ừa! Người ta là của…
nhau rồi, bây giờ mình mới biết, hồi nào tới giờ ai biết em chờ họ vì đã hứa
hôn.
-Ai mà hứa hôn với ông
anh ruột của mình chứ?
-Anh… anh… ruột sao?
Chàng mừng húm, lắp bắp hỏi
lại. Nàng hờn giỗi:
-Anh đúng là thông minh
mà chậm hiểu! Vì tưởng… thế mà anh đã quyết định sao?
-Anh… không biết nữa.
-Không biết sao anh quyết
định sớm vậy? Bộ anh thương… người ta lắm hở?
-Ừa! Anh… thương… lâu rồi
-Vậy thì em chúc anh hạnh
phúc có gì sai?
-Biết là sẽ hạnh phúc sao
em khóc?
-Anh hạnh phúc mà biểu em
hổng khóc?
-Hôm nay em nói… gì mà
lung tung quá?
-Chứ anh cũng nói… chi mà
lộn xộn, hổng vui chút nào. Thôi mình về đi anh, từ nay anh… đừng… gặp em nữa
nha.
-Tại sao về? Em chưa trả
lời câu hỏi của anh trong thư mà
-Câu hỏi gì? Em không dự
đám cưới của anh với… ai kia đâu mà hỏi?
-Đám cưới? Vậy là em chịu
rồi sao? Chịu rồi sao lại khóc?
-Làm sao mà em chịu chứ?
Anh vô duyên thật đó nghe.
-Sao em hông chịu? Tại
nhà anh nghèo quá phải hông?
-Anh đang nói chi kỳ quá
à! Không không rồi nghèo, giàu gì vô đây?
-Chứ sao em hông chịu?
-Chuyện của anh mắc mớ gì
tới em mà chịu với hổng chịu
-Chuyện của mình mà
-Của… mình?
-Chứ của ai vô đây?
Lần này sự mừng rỡ vừa đổi
ngôi: đôi mắt đen tròn lại mở to thêm lần nữa và chợt lóe sáng hơn, nàng lụp chụp
mở tấm thiệp hồng ra xem, thiệp không hồng bên trong mà là một màu trang nhã với
nét bút chì đan thanh vẽ chân dung nàng bên trái, còn bên phải là một dòng chữ
màu tím viết nắn nót bên trong trái tim, dòng chữ làm bao nhiêu nắng như đang hắt
cả vào mặt nàng:
“Em ơi!
Mình cưới nhau sau Tết
nghe?
Anh… thương… em!
Minh
9.1.2017”
Cười bẽn lẽn, nàng mắc cỡ,
mân mê mãi cánh hoa đỏ trong khi chàng kiên nhẫn chờ đợi gần sắp hết cả một cái
Tết mà chẳng thấy nàng ơi hỡi chi. Đành chịu thua thêm lần nữa, chàng phá tan bầu
không khí trước:
-Em nói chi đi?
-Em… tưởng đâu anh đưa em
thiệp… cưới của… anh với… ai kia nên em đâu... thèm mở.
-Trời đất! Anh đâu có ai
ngoài em ra. Em mới đúng là hiểu… quá nhanh và thông minh… hông đúng chỗ!
-Ai biểu tự nhiên anh
không tặng hoa vàng nữa mà lại hoa… đỏ, rồi đi chơi với nhau mà dưng không lại
đưa em cái thiệp… hồng
-Tại anh… sợ quá, lần nào
cũng không dám nói với em. Mới đi vắng có 4 tuần, về chưa kịp gặp lại em đã thấy…
có người đẹp trai ở Sài Gòn lảng vảng bên em nên anh lo đến mất ăn, mất ngủ mấy
hôm nay.
-Anh Hai của em ở Đà Nẵng
về lần này là muốn gặp anh đó
-Gặp anh? Sao biết anh mà
gặp?
-Tại em hay kể cho anh ấy
nghe về anh lắm
-Em kể gì?
-Kể… anh hay tặng hoa vạn
thọ cho em.
-Rồi ảnh nói sao?
-Ảnh cười quá chừng, đòi
về: “Xem mặt mũi “thèn” (thằng) nhà quê ra “lòm” (làm) răng? Ai đời lại đi tặng
cô em út của anh hoa vạn thọ bao giờ”
-Em hổng nói nhà anh có cả…
một cánh đồng hoa vạn thọ sao?
-Em có nói chứ, bởi vậy ảnh
mới nói anh nhà quê như người trong ruộng
-Thì đúng là trong… ruộng…
mía nè!
Nàng bật cười, chàng cũng
cười vang làm gió reo theo hai người.
Từng cơn gió kéo đến lay
mạnh, lào xào cả ruộng mía. Gió hất mái tóc nàng nghiêng về phía chậu mồng gà đỏ
ửng, màu má nàng cũng ửng như màu hoa trông thật ngọt ngào, làm chàng nhớ đến một
cành mía lạ: dài thật dài, cong thật cong mà hai đứa đã rủ nhau đi xem ở nhà
người nông dân hôm nào.
Chàng thì thầm:
-Đúng là ông bà Ngoại đã
phù hộ cho em nhận lời anh.
-Em cám ơn quà của anh
nha! Tại thấy… bất thường nên em đã hiểu lầm anh, em xin lỗi.
-Anh xin lỗi mới phải, cứ
tưởng ai ở Sài Gòn về hỏi cưới em.
Tranh nhau “xin”mãi mà chẳng
có được “lỗi” nào, chàng âu yếm cạ nhè nhẹ ngón tay lên gò má nàng rồi bất ngờ
đặt lên môi nàng những ngọt ngào chất ngất của… cả rừng mía…
Gió càng lao xao vui nhộn
hơn, mía càng lay động và những bông mồng gà càng rực đỏ trong nắng….
Á Nghi** 17.1.2017
