Mênh mông sông nước,
Mịt mờ nẻo xa,
Bờ hoang bến vắng không
nhà!
Lạnh khoang thuyền nhỏ,
riêng ta một mình.
Phương trời nào cũng buồn
tênh,
Túi thơ bầu rượu, bồng bềnh
nổi trôi
Cố hương xa, đã xa rồi,
Cắm sào hờ hững quê người…
quê ta!
Đáy lòng, chợt thấy xót
xa,
Vẫn tương tư dải Sơn Hà
yêu thương!
Nữa rồi… mai lại căng buồm…
Lênh đênh bốn bể, biết
phương trời nào?
Trần Quốc Bảo
