Mùa thu khuấy lên bao kí ức
Xác thời gian trôi trên
tóc em
Em đi trong trăng, mùa
thu thổi gió
Lá vàng rơi mênh mông.
Em đi qua mùa thu không
gian
Trăng rãi đồi con gái
Nhớ đến lâu cái hương con
gái
Nó thơm say và rất nhẹ
nhàng.
Đường dạo ấy trên đồi
trăng sáng
Đêm chia tay em dúi cả
vào anh
Để bóng lạc suốt đêm
ngoài phố
Mây lãng phiêu mãi không
về.
Giờ đây chắc trên đồi
thông đó
Gió vu vi và trăng vu vơ
Em đi trong trăng, mùa
thu thổi gió
Mùa thu lang thang chẳng
bến bờ...
Phạm Ngọc Thái
