Trả lại em đam mê thuở nào
Chuyện ngày xưa như giấc
chiêm bao
Lời hẹn thề theo cơn gió
thoảng
Còn nơi đây màu mắt xanh xao
Trả lại em vầng trăng tháng
mười
Con đường quen soi bóng chung
đôi
Gió bên sông thổi lồng vai áo
Tiếng vạc buồn thổn thức chơi
vơi
Có ánh sao bay vào thương nhớ
Và một người quay mặt bước đi
Cũng đành quên… hờn dỗi mà
chi
Trên bến sông, lục bình vẫn
tím!
Những ước mơ trôi vào mộng mị
Với niềm vui, hạnh phúc, nỗi
buồn
Mấy năm thôi tình ta cũng đủ
Giữ riêng mình một chút dư
hương
Trả lại em đau thương muộn
phiền
Cho ta về một chỗ bình yên
Cho ta về bên vầng trăng cũ
Ánh đèn vàng soi bóng nghiêng
nghiêng
Trả lại em thơ ngây học trò
Trang thơ tình mực tím bâng
quơ
Cánh phượng hồng buồn rơi
trên áo
Quên nhau rồi, quên thuở ngu
ngơ
Trả lại em những năm tình
buồn
Cơn bão lòng dìm chết yêu
thương
Em mang theo về nơi xứ lạ
Một nụ cười làm kẻ tha phương
Vũ Trầm Tư
