Ban-Mê-Thuột,
Thị xã buồn muôn thuở, tỉnh
Darlac
Buôn, Làng rải rác trên
các sườn đồi
Vùng cao nguyên đất đỏ
Vài con phố nhỏ quanh co
Nơi đây, cò gáy khỉ ho,
nghèo nàn!
Nhưng dân tình sống bình
an
Nương khoai, dãy sắn, chẳng
than van nửa lời
Buổi sáng mù trời, che
khuất núi Chư-Prong
Vang tiếng chuông nhà thờ
Phú-Long báo thức
Buổi chiều, gió thoảng
hương hoa rừng thơm phức
Tràng mõ chùa Dược-Sư, hư
thực nhặt khoan
Phi trường Phụng-Dực
- Ngôi chợ Phước-An
Kinh Thượng gặp nhau hỏi
han quí mến
Nhưng du khách từ phương
xa đến, bỡ ngỡ đôi phần
Đàn ông Rhađê đóng khố,
phụ nữ Giarai ngực trần
Núi rừng hoang dã, chốn
nương thân
Họ là những thiên thần miền
sơn cước
“Nhớ về thác nước
Dray-Liên
Mà xem sơn nữ tắm tiên cả
bày!” (*)
. . . Đó Ban-Mê-Thuột !
Với Buôn-Hô, Lạc Thiện,
Dakliu
Trên vùng cao nguyên
Trung Viêt
Chốn buồn hiu, mà thiệt dễ
thương
Ai ngờ khói lửa chiến trường
Gây nên bao cảnh máu
xương nơi này
Mất Quê Hương khởi tự đây
Ban-Mê-Thuột hỡi ! Đắng
cay vô cùng !!!
Mất em, ta mất xứ Trung
Mất theo tất cả bốn Vùng
miền Nam!
Cuối cùng … buông súng …
tan hàng!
Nỗi buồn muôn thuở, ta
mang trọn đời
Ban-Mê-Thuột! … Sơn nữ
ơi!
Mũi tên đâm suốt tim người
chiến binh !!!
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
