Đêm hoang trôi trời đất
Sài-Gòn
Vườn nhà ai thơm mùi hoa
sứ
Dỗ-dành bao lần con tim
Con đường chợt dài cơn
đau òa vỡ.
Những sáng mai thức dậy
Lẫn quất đâu đây giọng cười
Người còn đó mà tôi nào
thấy
Sài-Gòn chết trôi trong
tôi .
Bước chân và tháng ngày
buồn
Chuyến xe đi về Chợ Lớn
Sầu xưa giăng kín Bến
Thành
Đứng trước ngã ba
Sửng sốt nhìn bàn tay năm
ngón .
Về chi đây xanh xao màu
lá
Sài-Gòn xuôi trôi như mây
trôi
Ra khơi xa mà lòng như đã
Tình-yêu xưa phụ rẩy nơi
người .
Về chi đây sau mấy mươi
năm
Đứng giữa Sài-Gòn đau đớn
khóc
Hồn ai dật dờ một cõi đi
hoang
Trần-gian giờ thôi đã
khác .
Quay lại Sài-Gòn cầm nhầm
quá-khứ
Dấu-tích xưa trả lại hồn
xưa
Mù lòa trên cao thập-tự
Chôn hạnh-phúc
quanh đây luống những
bơ-phờ .
Tóc bạc trắng và phai nhạt
tình
Tôi đứng bên sông Sài-Gòn
làm con chim bói cá
Tôi lá cây xanh giờ đã
vàng cành
Về đâu ơi Sài-Gòn phù-thủy
.
Huy Uyên
(23-7-18)
