Dỗ lòng đừng nhớ, đừng
quên
Để cho câu chuyện thần
tiên luôn còn
Thế mà cứ mỗi hoàng hôn
Trong tôi lại thấy chút
buồn đâu đâu
Con tim cứ lại bắc cầu
Con tim không tuổi ẩn sâu
góc nào
Mà nghe lòng cứ nao nao
Cuối tuần mong ngóng
trông sao em về
Thế là ngày lại lê thê
Góc chiều hơ hoác lạnh tê
cả hồn
Nghiêng mình vốc bóng
hoàng hôn
Chỗ tôi trót lỡ ương chôn
hạt tình
Chiều nay mưa rớt Vũng
Liêm
Nũng ung hồn mộng, nhão
nhêm đất tình
Hạt mầm biết nhú nhô lên?
Cho tôi bớt chút lênh
đênh nhập nhằng
Ngồi đây cầm một cuộc
tình
Ngáo ngơ quay quắt giữa
điêu linh đời
Em thì ôm hết nụ cười
Của tôi về tận cuối trời
Vĩnh Long
Lối về dấu ước mù tăm
Mưa chiều bôi xóa dấu
chân em về
Nghiêng tai nghe nhịp thở
quê
Chênh vênh bụi chuối, ủ ê
gốc dừa
Bóng chiều nghe xót xa
đưa
Nỗi buồn thinh lặng, hình
hài rỗng rang
Mắt tình vọng mãi trời xa
Ngồi nhìn những hạt mưa
sa ngậm ngùi
Dỗ lòng…tôi dỗ lòng tôi
Tuyền Linh
