Tuesday, June 26, 2018

Những Con Đường Vàng Hoa Điệp 
                                               - thơ Huy Uyên
 







Em bỏ đi đâu mang tiếc nhớ
Sáng ngủ dậy trên cao rừng hoa vàng
Những con đường Sài-Gòn bông điệp
Những tháng ngày bâng khuâng.

Dọc theo đường Nguyền-Thị-Minh-Khai
Mưa bay cùng trời trở gió
Phố người đắm say
Em ngẩn ngơ mùa xưa hoa nở .

Trưa ai theo chân em bước
Lắt lay cỏ biếc bên thềm
Mây trời xanh màu xanh ngắt
Hồ như chiều trôi hai mắt em .

Ký-ức xao trôi ngày xưa
Ngập ngừng đậu tim người không nói
Sài-Gòn ngày tháng đi về
Chiều qua Thủ-Thiêm sao quá vội .

Em đắm chờ hoa điệp nở
Sài-Gòn không hạ-thu-đông
Tháng ba vàng mùa tháng sáu
Hái tặng cho nhau mối tình .

Năm ấy cuối mùa xa em
Để Sài-Gòn hoa thôi vàng thêm nữa
Nổi nhớ chạy quanh đi tìm
Mắt em thoáng buồn sau cửa sổ
(Sài-Gòn theo em nổi nhớ
Kể từ dạo ấyxa người)

Huy Uyên