- Châu Thạch
Ve
đã rền vang trên vòm cổng
Vắt qua vườn hạ, một cành xuân
Sắc quyện mùi hương..xao xuyến quá
Cảm ơn tình hoa..tha thiết cùng vườn...
Nguyệt
sáng trời đêm...Trăng thiếu nữVắt qua vườn hạ, một cành xuân
Sắc quyện mùi hương..xao xuyến quá
Cảm ơn tình hoa..tha thiết cùng vườn...
Lung linh chùm phượng..đón hè về..
Có người mặc áo mùa xuân cũ..
Ngậm ngùi thương nhớ..mảnh trăng xưa .
Có người mặc áo mùa xuân cũ..
Ngậm ngùi thương nhớ..mảnh trăng xưa .
Lập
Hạ - 20.3 - MT
Một ngày...nhiều cảm xúc...
VTNguyen
Một ngày...nhiều cảm xúc...
VTNguyen
Lời
Bình: Châu Thạch
Tôi
có thấy một người điên chuyên đi lượm rác dọc các vỉa hè. Anh ta chọn những
loại rác có màu sắc đẹp, để riêng ra rồi ngồi ngắm nghía mãi.
Nếu
vị phó chủ tich Hội Nhà Văn ở thành phố Hồ Chí Minh nói rằng thơ trên facebook
là rác, thì có lẽ tôi là một người điên giống như người điên đi lượm rác kia,
vì tôi đam mê dạo đọc trên facebook và chọn nhưng bài thơ ưng ý để riêng ra,
rồi say mê viết về nó. Cũng vì thế, có người đã chê tôi bất tài, chỉ viết được
cho những tác giả vô danh, và cũng vì thế một vài nhà thơ đàn anh hữu danh đã
tỏ thái độ bất bình vĩ lẽ tôi không viết được gì cho họ theo yêu cầu của họ. Tôi đành tạ lỗi với các vị ấy vì thật tình,
dầu thơ họ hay cách mấy mà không gây cảm xúc cho tôi thì làm sao mà viết được?
Tôi chỉ viết được và không thể không viết khi một bài thơ nào đó, của bất kỳ ai
đó đã làm cho con tim tôi rạo rực, giống như hồi còn trẻ, tôi phải đi theo một tà áo, một tia mắt hay một gót chân hồng
thu hút cả linh hồn tôi vậy. Ví dụ như hôm nay, một bài thơ của Võ Thị Nguyên,
người hình như còn rất xa lạ với diễn đàn thơ, đã thu hút tôi như một tà áo rất
đẹp, khiến tôi phải đi theo tà áo lất phất bay ấy, và phải viết về nó.
Chỉ
đọc hai câu thơ đầu tiên của bài thơ nầy, thì một bức tranh vừa đẹp vừa lạ đã
hiện ra trước mắt: Một cành hoa xuân vắt qua vòm cổng đương giữa mùa hạ. Hương
thơm của hoa ngào ngạt đến nổi làm xao xuyến lòng người. Chỉ là hai câu thơ
bình dị nhưng cành hoa đã điểm xuyết cho khung cảnh mùa hạ tươi mát và làm cho
ai đọc nó cũng cảm nhận được niềm vui như tràn vào tâm hồn.Ngoài tâm hồn thơ,
tác giả phải có con mắt của một họa sĩ hay một nhà nhiếp ảnh mới bất ngờ khám
phá được vẽ đẹp khác lạ giữa mùa hè oi bức. Khi ta đọc hai câu thơ “Chớ bảo
xuân tàn hoa rụng hết/Đêm qua- sân trước- một cành mai” của thiền sư Mãn Giác
làm cho ta thú vị như thế nào thì cũng tương tự như thế, hai câu thơ trên của
Võ Thị Nguyên cho ta một suy nghiệm trong cuộc sống. Tác giả dùng sự nhận biết
trực giác để mô tả một hình ảnh đơn giản sinh động trong thực tại. Hình ảnh đó
nói lên được sự huyền nhiệm thần kỳ xảy ra ngoài cái quy luật của vũ trụ:
Ve
đã rền vang trên vòm cổng
Vắt qua vườn hạ, một cành xuân
Sắc quyện mùi hương..xao xuyến quá
Cảm ơn tình hoa..tha thiết cùng vườn...
Vắt qua vườn hạ, một cành xuân
Sắc quyện mùi hương..xao xuyến quá
Cảm ơn tình hoa..tha thiết cùng vườn...
Thiền
sư Mãn Giác chỉ cho ta một đóa “nhất chi mai” rồi không nói gì thêm, để cho ta
tự chiêm nghiệm ý nghĩa của đóa hoa, là vật của đất trời, hồn nhiên ẩn một ý
nghĩa cao siêu trong hình hài bé nhỏ. Võ thị Quý thì khác, tác giả nói rõ hơn
cái hình ảnh đơn sơ đó đã làm khởi sắc cho cả khung cảnh, và cành hoa đó như có
linh hồn, đem một thứ “tình hoa” tha thiết đến cho vạn vật và cho cả hồn người:
“Sắc quyện mùi hương… xao xuyến quá/ cảm ơn tình hoa…tha thiết cùng vườn”. Dễ
hiểu thôi, vì Võ Thi Nguyên không phải
là một thiền sư, tác giả viết được ra cảm nhận trong vô thức của mình, cái cảm
nhận hoàn toàn của một tâm hồn nhạy bén của thi sĩ, hòa hợp tự nhiên cùng vẽ
đẹp của thiên nhiên, của đất trời.
Ở
bốn câu thơ sau, thật là tuyệt vời khi dùng “chiếc áo mùa xuân cũ” để đặt vào
trong đêm trăng của mùa hè hiện thực. Tác giã đã dùng một phương pháp tá khách
mà hình như chưa có ai dùng để bày tỏ tâm sự “Ngậm ngùi thương nhớ…mãnh trăng
xưa” của mình. Thật tình tôi không có chữ để diễn đạt sự thích thú của tôi khi
đọc bốn câu thơ nầy. Bốn câu thơ như trực chỉ vào hồn ta cảm nhận được cái đêm
trăng mùa hè trong trẻo vô biên bằng cụm từ “Trăng thiếu nữ”, và chỉ chiếc áo
“mùa xuân cũ thôi” nó đem tâm hồn ta quay về với sự thân yêu thắm thiết của qúa
khứ.:
Nguyệt
sáng trời đêm...Trăng thiếu nữ
Lung linh chùm phượng..đón hè về..
Có người mặc áo mùa xuân cũ..
Ngậm ngùi thương nhớ..mảnh trăng xưa .
Lung linh chùm phượng..đón hè về..
Có người mặc áo mùa xuân cũ..
Ngậm ngùi thương nhớ..mảnh trăng xưa .
Ở
khổ thơ trên, một cành hoa vắt qua cổng múa hè có tiếng ve ca hát. Ở khổ thơ
sau, một chiếc áo mùa xuân mặc trong đêm mùa hè dưới chùm hoa phượng, dưới ánh
trăng rằm. Cả hai khổ thơ tỏa ngát sự tươi thắm giữa mùa
oi bức, cho ta một cảm giác thanh thản nhẹ nhàng để quay về quá khứ. Bài thơ có
lẽ rất vô tình , tác giả gởi đến ta một quan niệm sống rất vô vi, không có mới
mà cũng không có cũ, mới hay cũ đều nằm trong ý niệm của tâm tư ta mà thôi. Hoa
của quá khứ, áo của quá khứ nhưng lồng trong hiện tại làm cho hiện tại trở nên
vô cùng ý nghĩa và làm thi vị biết bao cho cuộc đời ./.
Châu Thạch
