- Hoàng Yên Linh
Tôi bắt gặp MẠ ĐÔNG
HÀ,bài thơ của Vũ Phúc,trong thoáng chốc cả một trời quá khứ, cả một khu rừng kỷ
niệm về lại trong tôi. Tôi ly hương đã hơn phân nửa đời người, cái tên gọi MẠ yêu
thương ngày nào, cái tên gọi cho tất cả những ai
sinh ra lớn lên trên mảnh đất
quê hương của miền Trung hẳn đều ghi nhớ. Nó là âm thanh đầu đời của đứa trẻ vừa
bi bô tập nói, ngôn ngữ đầu tiên là hai tiếng MẠ ƠI . Và hôm nay,qua bài thơ Mạ
Đông Hà của tác giả Vũ Phúc đã gợi nhớ trong tôi sau bao năm xuôi ngược mà tôi
không có dịp nhắc đến. Và cũng chỉ mấy chữ đơn sơ nhưng gần gũi,yêu thương đó đã
đánh thức trong tôi bao ân tình, bao kỷ niệm về cố quê,những hình ảnh mà tác giả
sẽ đưa chúng ta một lần trở về miền quá khứ ...
Đông Hà vẫn còn đây dấu chân của Mạ
Có phải muối
của đất là mồ hôi nước mắt
Mạ tưới tắm
cho con để khôn lớn thành người.
Vâng,nhà thơ đã nói
thay,đã tâm tình thay cho những người con của Đông Hà mà nhiều hoàn cành đã phải
ly hương,phiêu bạt cùng trời cuối đất. Nhưng dẫu đi đâu,về đâu, hoàn cảnh có đổi
thay thì hình ảnh người Mạ Đông Hà qua năm tháng dãi dầu mưa nắng,qua những đêm
đông mưa mưa dầm buốt lạnh vẫn ghi khắc trong tim của mỗi chúng ta,để nhắc nhớ
chúng ta từ hạt gạo,củ khoai nơi miền đất nắng gió,từ bàn tay chai sần của Mạ để
chúng ta lớn lên,vào đời và để " thành người" .
Chuyến hành trình của
nhà thơ trở về miền quá khứ,trở về với hai tiếng Mạ ơi. Những tên đất,tên
làng... Những hình ảnh con sông,bến nước và kỷ niệm của một thời tuổi nhỏ lang
thang trong những buổi trưa hè ngập đầy nắng gió của Đông Hà vẫn còn ghi khắc
trong tâm trí của tác giả.Đó cũng là hình ảnh một thời ấu thơ của chúng ta,những
người đã sinh ra, lớn lên đã vui buồn bên dòng sông Hiếu.
Con đã trở về đi qua cầu An Lạc...
Bên dòng Hiếu Giang muôn đời thủy chung trong mắt...
Những hình ảnh
đó,dẫu đi qua bao dâu bể,người xưa dẫu có biền biệt chốn nào thì với người Đông
Hà xưa vẫn là hình ảnh của cố hương cùng với hai tiếng Mạ Ơi gói trọn cả yêu
thương,cả tâm hồn người xa xứ.Trở về,dẫu biết rằng có đổi thay.Cảnh vật và tình
đời nhưng tất cả vẫn là hương xưa,là góc nhỏ bình yên để tìm lại để được tận hưởng
dư vị ngọt ngào hai tiếng Mạ Ơi như là căn cước,lý lịch của đời mình.
Bạn cũ gặp nhau...kỷ niệm xưa...
Chưa kịp chào đã thấp thoáng bóng phân ly...
Đã nghìn trùng xa ngái một đường mơ...
Tác giả hẳn canh cánh
bên lòng tâm sự khi trở lại quê xưa.Vật đổi sao dời.Bạn bè kẻ còn người mất.Tôi
cũng mang tâm trạng như tác giả khi về lại chốn xưa sau bao năm biền biệt.Tóc của
Thầy và trò,bằng hữu đã bạc,mới thấm thía nỗi nghiệt ngã của thời gian.Cảnh xưa
đổi thay,người xưa cũng đã "hồn ở đâu bây giờ ...".Mừng vui của ngày
hội ngộ vẫn không giấu được nỗi buồn của chia xa khi mà bóng thời gian đã cạn dần,khi
mà không ai có thể nói trước một lời hẹn ngày tái ngộ.
Quê hương Tiếng
gọi tự nhiên nhưng là nỗi niềm khi về lại,đứng trên mảnh đất xưa.Nơi mà hình ảnh
gia đình,trường xưa lớp cũ,là kỷ niệm vui buồn cùng bạn bè thời thơ ấu trong
phút chốc tái hiện mồn một trong tâm trí mình.Tôi cũng không ra ngoài tâm trạng
đó.Đi lại trên con đường cũ năm nào.Nhìn lại ngôi nhà xưa,nơi một thời đầy ắp
niềm vui,hạnh phúc gia đình...Dẫu biết rằng,chia ly,tan vỡ cũng là tất yếu của
đường đời nhưng lòng không khỏi nỗi đau khi mà hình bóng mẹ cha như trở về cùng
tôi bên ngôi nhà này.Tất cả nay đã là hình bóng xa vời,là nỗi đau cố chôn kín
vào lòng.
Con quỳ
xuống xin tạ ơn đời độ lượng
Để cho
con Làm con Mạ,Đông Hà .
Tất cả ưu tư,suy
nghĩ,tình cảm tác giả trang trải qua những vần thơ.Những hình ảnh của khung trời
kỷ niệm,rốt lại cũng quay về với ân tình Mạ Đông Hà. Vì chỉ với Mạ, với Đông Hà
những tháng năm vào đời đó mới cho con hình ảnh của quê hương luôn chất đấy
trong tâm tưởng.Tuổi già sống với quá khứ.Vâng,khi bóng đã ngả bên thềm,khi tuổi
đời chồng chất quá khứ trở về với giấc mơ,với kỷ niệm.Và quá khứ đó càng là nỗi
nhớ thương ray rứt trong lòng khi năm tháng cuối đời phải làm người tha phương
xa xứ. Với những đêm trắng mưa buồn bên núi đồi cô quạnh tôi mới nghiệm ra cuộc
đời như một thoáng mây bay.Được - mất,công thành danh toại tất cả rồi cũng chỉ
là gió thoảng mây bay còn lại chăng là tình người,là hai tiếng cố quê trong những
giấc mơ ngọt ngào thương nhớ.Và hai tiếng Mạ ơi và cánh võng ru hời và khúc ca
dao đầu đời Mạ ru thuở nào để tôi xin được cùng tác giả sẻ chia tâm tình, tạ ơn
đời vì có Mạ và quê hương Đông Hà .
HOÀNG YÊN LINH
Con đã trở về quỳ hôn lên
đất
Đón ngọn gió nồm tưới mát
tình quê
Thương hải có biến vi
tang điền
Đông Hà vẫn còn đây dấu
chân của Mạ
Có phải "muối của đất" là
mồ hôi và nước mắt
Mạ tưới tắm cho con để
khôn lớn thành người
Có phải núm ruột Mạ chôn
sau hè hơn sáu mươi năm trước
Cho bây giờ đâm chồi, nảy
lộc, đươm hoa
Con đã trở về đi qua cầu
An Lạc
Nhìn lại mình
Bên dòng Hiếu giang muôn
đời thủy chung trong mát
Bạn cũ gặp nhau
Chưa kịp ôn, kịp nhớ
Đã nghìn trùng xa ngái một
đường mơ
Chưa kịp chào đã thấp
thoáng bóng phân ly.
Con đã trở về,ngày xưa với
người xưa Hoàng Thị
Đã nghìn trùng xa ngái một
đường mơ.
Con đã trở về,cuộc trở về
ân điển
Như Mạ đã từng cho con tự
thuở vào đời
Con quỳ xuống xin tạ ơn đời,đời
độ lượng
Đã cho con làm con Mạ, Mạ
Đông Hà.
Vũ Phúc
